Ông hắng giọng, nhỏ giọng nói: "Con gái, nhiều vàng như vậy, con phải giấu kỹ đấy."
Đương nhiên là phải giấu kỹ rồi, năm xưa nhà tổ trong thành phố bị cho người khác xem như tiền đánh bạc, gia đình họ mới phải trở về nhà cũ ở nông thôn, lúc đó căn nhà đã rất cũ nát, miễn cưỡng ở được hơn mười năm, mới phá đi xây lại nhà đất nện như hiện tại.
Nhưng mà, giấu thế nào, giấu ở đâu, lại là một câu hỏi khác cần được nghiên cứu kỹ lưỡng.
Cố Nguyệt Hoài ngẫm nghĩ một lát, nói: "Cha, cha nhớ tuyệt đối đừng nói cho anh hai biết là nhà chúng ta có những thứ này nhé."
Ban đầu cô nghĩ nói ra như vậy, nhất định sẽ nhận được ánh mắt thất vọng của cha, dù sao khi cô nói ra lời này, người ngoài không biết sự thật thế nào sẽ chỉ cảm thấy cô ích kỷ keo kiệt, ăn một mình, không muốn chia sẻ bảo vật mà tổ tiên để lại cho các anh trai.
Nhưng không ngờ, Cố Chí Phượng lại gật đầu thật mạnh nói: "Bé con yên tâm, không chỉ thằng hai, mà cha cũng không nói cho thằng cả với thằng ba biết đâu! Tổ tiên đã hiển linh, báo mộng cho con thì có nghĩa là những thứ này tổ tiên đều cho con, liên quan gì đến chúng nó đâu?"
"Những thứ này đều là của con, chúng nó không có phần! Con cứ lặng lẽ giấu kỹ đi, miệng cha ngậm chặt rồi!"
"Sau này những thứ này cũng coi như là của hồi môn để con mang đi khi cưới, đừng để ý mấy thằng anh của con, con trai nhà họ Cố chúng ta đều mạnh mẽ, có thể tự lo cho bản thân, làm sao có thể tham lam đồ của em gái nữa chứ?"
Cố Chí Phượng tự tin nói ra những lời này, dường như ông còn sợ miệng Cố Nguyệt Hoài không giữ kín, lại cẩn thận dặn dò thêm vài câu.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play