Điền Tĩnh rụt rè nhướng mày, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh.”
Cảm ơn anh, Tống Kim An.
Cũng xin chào, Tống Kim An.
Cố Nguyệt Hoài nhìn dáng điệu nói chuyện nhỏ nhẹ của Điền Tĩnh và Tống Kim An mà không khỏi nhướng mày, hoá ra ngay từ đầu hai người này cũng đã có gì đó mờ ám, Tống Kim An này thật đúng là một người biết thương hoa tiếc ngọc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT