“Dịch Gia Di, chúng ta bắt đầu từ vụ án giết người ở phố Pitt đi, em giúp mọi người phá án như thế nào.”

Cô cảnh sát điều tra trẻ sớm dự đoán trước, nếu bản thân muốn tham gia, một ngày nào đó sẽ bị phát hiện.

Những buổi tối thức đêm suy nghĩ vụ án kia, cô cũng thường nhìn chằm chằm vào ván giường của Gia Như, tính toán xem nếu như cô bị phát hiện, thì phải che giấu dị năng như thế nào, phải làm thế nào để người khác tin rằng cô chỉ là một người rất cố gắng hoặc là rất có thiên phú.

Giống như chơi kịch bản giết người, suy nghĩ nói dối như thế nào cho giống, trong đầu cô không biết đã diễn tập bao nhiêu lần.

Chỉ là gần đây bọn chú Cửu đều cảm thấy có quỷ, sir Phương thì bận rộn phá án, vì vui mừng có người vẽ vòng tròn gợi ý cho bọn họ, nên dường như cũng không còn quan tâm người vẽ vòng tròn là ai nữa, cô đã dành nhiều thời gian và sức lực cho vụ án ở công viên King, vốn không rảnh đi suy nghĩ đến điều gì khác… Không ngờ mới đây thôi mà cô đã bị họ bắt quả tang rồi!

Ngồi đối diện cô, là thanh tra tổ trọng án có suy luận phong phú. Phía sau bên trái là trung sĩ của tổ trọng án dũng cảm trong chiến đấu thực tế. Chỉ cần logic của cô không đủ chặt chẽ, lỗ hổng quá nhiều, rất có thể sẽ bị họ bắt được nhược điểm——

Chuyện cô có dị năng chắc chắn không thể bị phát hiện, xã hội thật sự giống như sói như hổ, cô không muốn bị kéo vào phòng thí nghiệm.

Tuy không chắc chắn có thể lừa gạt được hai vị sếp trong văn phòng hay không, nhưng suy cho cùng cũng đáng để thử một lần.

Dịch Gia Di ngồi nghiêm túc, như gặp phải kẻ địch mạnh:

“Vụ giết người ở phố Pitt, thật sự chỉ là sự trùng hợp, có lẽ góc nhìn kia của tôi rất đặc biệt, hơn nữa do ánh sáng chạng vạng, trong kênh nước có lẽ còn có chút nước đọng hoặc là thứ gì đó phản chiếu, trùng hợp bị tôi bắt được.”

Dịch Gia Di lập tức nghiêm túc mà chân thành nói:

“Lúc đấy hung thủ ở đó vây xem, thò đầu ra nhìn thôi thì không nói làm gì, đằng này còn cười quái gở như vậy.”

“Trước đây khi tôi đọc sách tôi đã học được điều này, có một số hung thủ xuất phát từ lo lắng vì sợ cảnh sát phát hiện, hoặc là sau khi giết người hung thủ muốn đến nhìn biểu cảm của cảnh sát điều tra vì chuyện này mà sứt đầu mẻ trán, để thỏa mãn các loại tâm lý kiểu như thế, chắc chắn hung thủ sẽ quay lại hiện trường phạm tội.”

“Phản ứng đầu tiên của tôi là có cái gì đó không ổn, vừa mới hét lên thôi gã đã giật mình giống như muốn chạy trốn. Nếu như không phải hung thủ, thì gã cười quái dị thế làm gì, sau đó lại còn sợ hãi như vậy nữa?”

Giải thích xong, cô nuốt nước miếng. Miệng lưỡi khô rồi nhưng cô lại thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy lời giải thích của mình thật sự không chê vào đâu được, người chết không làm chứng được, thật sự có một chút đắc ý nho nhỏ.

Khâu Tố San nghiền ngẫm một chút, cảm thấy không có vấn đề gì, lại đảo mắt nhìn về phía Phương Trấn Nhạc.

Phương Trấn Nhạc vốn đang tự nhiên ngồi phịch trên sô pha, lúc này đã ngồi thẳng người, ánh mắt lấp lánh nhìn Dịch Gia Di, giống như đang tiến hành khai quật lỗ hổng trong lời nói của cô.

Trong chốc lát, trong văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Áp lực trên người Dịch Gia Di đột nhiên tăng lên, giống như cả người cô bị người ta nhìn thấu, chút đắc ý nho nhỏ kia đương nhiên không còn sót lại chút gì, thế mới biết được cảm giác ngồi đối diện Phương Trấn Nhạc như nào.

Đáng sợ quá đi!

Cô chỉ tiếc mình không thể đập bàn rồi đứng lên, hô to: “Tôi có dị năng đó, thì sao nào? Có dị năng không được à? Cống hiến cho xã hội chẳng lẽ cũng là sai sao?” Nhưng chắc chắn cô không bốc đồng như vậy, cô không làm những việc điên rồ như thế.

Chỉ có thể thông qua phân tán lực chú ý, để giảm bớt cảm xúc lo âu trong lòng, ánh mắt quét qua mặt bàn của Madam—— ( truyện trên app T𝕪T )

Thì ra bên tay trái của Madam là như vậy, trên bìa tất cả tài liệu và báo cáo tổng hợp chỉ có một dòng chữ: . Mấy chữ này là cô tự tay viết, tài liệu cũng là cô sau khi tổng hợp lại nộp lên cho madam.

Bên tay phải Madam có một chồng tài liệu dày hơn, bên trên là một quyển tạp chí tiếng Anh về điều tra hình sự, trên bìa đen làm như có thật viết một hàng chữ to màu trắng:

.

Khâu Tố San thấy Phương Trấn Nhạc bất động như núi, ánh mắt cũng không nhìn ai, đành phải tiếp tục hỏi Dịch Gia Di:

“Vậy vụ bắt cóc trẻ sơ sinh thì sao?”

Dịch Gia Di rời tầm mắt khỏi tạp chí, tâm trạng của cô bình tĩnh lại một chút, hít sâu một hơi, tiếp tục trả lời:

“Lúc đó tổ của sir Phương đã điều tra ra rất nhiều manh mối, xác định là người quen gây án, nhân viên quản lý còn nói không nhìn thấy người lạ nào khả nghi ra vào, hơn nữa cảnh sát mặc đồng phục lục soát khắp nơi cũng không phát hiện ra đứa bé.”

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play