Trong văn phòng của tổ trọng án B, tất cả mọi người đang ngồi ngây ngốc cả ra.
Lưu Gia Minh càng nghĩ đến chuyện này, càng cảm thấy rất kích thích.
Cậu làm cảnh sát nhiều năm như vậy, đi theo anh Nhạc làm việc, đã cố gắng rất nhiều, lúc trước phá án, động một chút là điều tra, tìm manh mối, tất cả phải ghi lại hàng tuần, hàng tháng.
Cũng chính vì thế, muốn phán đoán ai là hung thủ, mà đi “suy luận” với cậu, là cậu không tin.
Trên đời này làm gì có nhiều vụ án chỉ cần dựa vào suy luận là có thể phá án được như vậy chứ? Tất cả được tiến hành từ việc điều tra từng người một, tìm hiểu nguồn gốc từng manh mối, từng phương hướng, nếu con đường này đi không thông, cho dù đã đi nửa tháng, cũng phải quay đầu làm lại, rồi lại đi con đường tiếp theo, mặc dù cảm thấy con đường tiếp theo vẫn có thể sẽ rơi vào ngõ cụt, trước khi đâm vào bức tường phía nam, cũng không thể quay đầu.
Không còn cách nào khác, manh mối của mỗi vụ án có hạn, có thể tìm ra được một manh mối rồi, thì không thể bỏ cuộc.
Đám người bọn họ đều là như vậy, nếu không mấy tháng kia tổ A đang làm cái gì?
Mấy người đó thật sự đần độn hay sao? Bọn họ là đám ngốc cả sao?
Làm gì có chuyện đó cơ chứ, trung sĩ Du Triệu Hoa người ta cũng làm cảnh sát điều tra suốt bao nhiêu năm, mới có thể lên tới trung sĩ.
Nói người vẽ vòng đỏ kia là quỷ, có khi còn dễ chấp nhận hơn là nói vòng đỏ đó là do Dịch Gia Di vẽ.
Cô phát hiện ra hung thủ như thế nào?
Chỉ dựa vào mấy lần tới tổ B cọ xát với bọn họ, hỏi Đông hỏi Tây có được thông tin vụ án, sau đó cô đoán ra hung thủ sao?
Đi tới cửa văn phòng tổ B, nhìn Khâu Tố San đóng chặt cửa văn phòng, Lưu Gia Minh nhìn trái nhìn phải, nóng lòng muốn áp tai lên cửa nghe lén một chút. ( truyện đăng trên app TᎽT )
Cậu tò mò quá đi mất, cậu tò mò cái cô nhóc Gia Di kia phát hiện ra hung thủ bằng cách nào, còn hơn cả việc tò mò hung thủ giết người của vụ án là ai.
Lâm Vượng Cửu duỗi cánh tay kéo Lưu Gia Minh về: “Làm gì vậy? Bị madam phát hiện, cô ấy lại mắng cậu, còn mắng cả sir Phương, nói chúng ta đi theo sir Phương không biết lớn nhỏ. Ngồi xuống đi, chờ bọn họ đi ra, cậu tò mò quá, thì đi hỏi thẳng Dịch Gia Di đi.”
Làm sao mà Lưu Gia Minh ngồi im được, cậu đứng dậy ngồi xuống biết bao nhiêu lần, rốt cuộc không nhịn được, cầm điện thoại gọi thẳng cho Dịch Gia Đống:
“Anh Gia Đống? Anh có biết em gái anh lợi hại thế nào không?”
“Còn em gái nào nữa chứ, Gia Di nhà anh đấy.”
“Em Lưu Gia Minh đây, đồng nghiệp của Gia Di, tổ trọng án B, lúc đến Dịch Ký ăn cơm, em gọi anh là anh Đống cho thân thiết, anh có nhớ không!”
Lâm Vượng Cửu và mấy người Gary cũng không ngồi im được nữa tiến lại gần, muốn nghe ngóng xem Lưu Gia Minh có thể thăm dò chút chân tướng từ chỗ anh cả của Dịch Gia Di không.
Ai làm cảnh sát điều tra cũng biết, muốn biết điều gì về tội phạm, thì cứ tìm người nhà anh ta hỏi chuyện, chắc chắn sẽ hỏi ra được chút manh mối.
Lưu Gia Minh cố gắng nói mấy lời tán thưởng vào trong điện thoại:
“Gia Di quá lợi hại, đồn cảnh sát của chúng tôi muốn phá một vụ án mà suốt mấy tháng trời vẫn chưa thể tìm ra được manh mối, ấy thế mà cô ấy vừa tham gia vào quá trình phá án, 24 giờ đã phá được rồi.”
“Sau vụ bắt cóc trẻ sơ sinh, còn có… Vụ án hành hạ đến chết ở công viên King gần đây, Gia Di cũng có tham gia phá án, anh không biết đâu, cô ấy phát hiện ra hung thủ đầu tiên, có khi còn sớm hơn cả sir Phương!”
“Lợi hại không? Đúng vậy! Em gái của anh thật sự quá tuyệt vời!”
“Chờ một chút, đợi đã anh Gia Đống, không phải, không phải bọn em muốn thổi phồng em gái của anh giỏi như thế nào đâu, lần này em gọi điện thoại cho anh, là muốn hỏi anh có biết chuyện này hay không, anh có biết năng lực suy luận của Gia Di rất mạnh hay không.”
“Hả… Anh cũng không biết?”
“Mỗi buổi tối nhốt mình ở trong phòng viết viết vẽ vẽ lên quyển sổ? Thật sự là suy luận? Hoàn toàn dựa vào những manh mối hiện có mà suy đoán ra, rồi bắt được hung thủ sao?”
“Không thể nào? Lợi hại đến thế à…”
Lưu Gia Minh gãi đầu, ngẩng mặt lên nhìn mấy người chú Cửu, trong ánh mắt của mọi người đều có hàm ý giống nhau.
“Vậy em không làm phiền anh Gia Đống nữa, à, nhưng hôm nay phát tiền lương, vụ án cũng phá xong rồi, buổi tối cả tổ bọn em đến Dịch Ký ăn một bữa.”
“Vịt hầm bát bảo à? Được được, anh Đống vất vả rồi, không thành vấn đề, ha ha…”
Sau khi cúp điện thoại, Lưu Gia Minh lau nước miếng vốn chẳng tồn tại ở khóe miệng, rồi lại thò đầu nhìn về phía văn phòng của madam, lẩm bẩm:
“Sao nửa ngày rồi, mà vẫn chưa nói xong vậy?”
…
…
Trong văn phòng của thanh tra, bầu không khí không thoải mái như bên ngoài.
Khâu Tố San mở một tờ giấy trước mặt ra, tiện tay vẽ một vòng tròn.