Giống như…

Nói tóm lại là quá kinh ngạc, quá đáng sợ!

Lâm Vượng Cửu luôn nghiêng đầu, che miệng, xoay cổ, ánh mắt lúc thì nhìn Dịch Gia Di, lúc thì nhìn tấm bảng trắng trong phòng làm việc, dường như ngoài đôi mắt trên người ông ấy ra thì mấy bộ phận khác đều không di chuyển được.

Vừa nghĩ tới nữ cảnh sát nhỏ Dịch Gia Di này, mới vào làm thời gian ngắn như vậy, chỉ vì phát hiện ra hung khí lập công lớn mà được đăng lên tựa đề bài báo, vả lại cô còn không hề dựa vào may mắn! Không hề!

Xem ra trong nhiều vụ án, cô đều là người phát hiện hung thủ sớm nhất. Nghĩ đến đây, ông ấy nhìn chằm chằm Dịch Gia Di không rời mắt, thật sự làm cho người ta phải kinh ngạc!

Nhưng bây giờ nhớ lại, nghĩ đến dáng vẻ ngu xuẩn cầu thần bái phật của mình, ông ấy lại…

Xoay người, hận bản thân không thể xuyên qua hành lang để ra ngoài, hút hết một hộp thuốc lá của ông ấy.

“Vậy nên chi tiết nữ nạn nhân trong vụ hành hạ đến chết ở công viên King không phải đi công viên đọc sách một mình, thì ra là do cô đã suy luận ra được chứ không phải do vô tình nghĩ tới. Hơn nữa… Cô đã nhận định mấy người này là hung thủ từ lâu rồi? Sao mà cô phát hiện ra được?” Gary càng nghĩ thì ánh mắt cậu ấy càng sáng lên, ánh mắt cậu ấy nhìn Dịch Gia Di như thể đang nhìn một vị thần tiên nào đấy:

“Cho nên, vụ bắt cóc trẻ sơ sinh cô cũng…”

Mọi người đắm chìm trong khiếp sợ, không thể tỉnh táo lại trong chốc lát được.

Khâu Tố San thấy bọn họ mỗi người một câu, thấy bọn họ còn muốn than thở tới lúc nào không biết, chị ấy đành đẩy Phương Trấn Nhạc vẫn đứng chắn ở cửa đùa giỡn, chị ấy phải ngăn cái trò hề này lại.

Chị ấy bày ra biểu cảm của một vị cấp trên hiền lành thân thiện, mở lời mời với Dịch Gia Di:

“Đến nói chuyện với chị một chút nhé?”

Nói xong thì chị ấy tránh ra khỏi cánh cửa rồi đưa tay ra làm tư thế mời.

Phương Trấn Nhạc cổ vũ gật đầu với Dịch Gia Di, dẫn đầu đi vào văn phòng của Khâu Tố San, khí thế hào hùng ngồi trên ghế sô pha dựa vào tường, ánh mắt hướng về phía Dịch Gia Di.

Đôi mắt kia rất trầm tĩnh, giống như một hồ nước sâu, sâu thẳm thần bí.

Mí mắt phải Dịch Gia Di giật giật: Không phải là sir Phương đã biết người đó là tôi lâu rồi đấy chứ?

Cô hít sâu một hơi, dưới ánh mắt phức tạp không biết nên sùng kính hay nên sợ hãi của mấy người Lưu Gia Minh, chậm rãi đi vào văn phòng thanh tra. Vòng qua Phương Trấn Nhạc trên sô pha, ngồi ngoan ngoãn trên ghế đối diện bàn làm việc của Khâu Tố San.

Hai chân cô chụm vào nhau, hai tay đặt lên trên đùi, ngồi thẳng người.

Khâu Tố San đóng cửa lại, vòng qua bàn làm việc, cẩn thận quan sát cô cảnh sát nhỏ trước mặt.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ lớn sau ghế ngồi của chị ấy rồi chiếu vào trong phòng, chiếu lên trên mặt Dịch Gia Di đang ngồi đối diện chị ấy, điểm chút ánh vàng lên lông mi dài của cô, khiến cho nó trông thêm phần mềm mại.

Sợi tóc vừa nhỏ vừa mềm trên trán của cảnh sát nhỏ cũng chuyển toàn bộ sang màu vàng nhạt, làm cho người ta liên tưởng đến câu từ hình dung một bé gái kia: “Cô bé tóc vàng.”

Chính là một cô bé tóc vàng mềm mại lại trẻ tuổi như vậy, với sự nhạy bén riêng của cô, phát hiện ra hung khí sớm nhất, phát hiện hung thủ sớm nhất, lại trêu đùa với mấy tay già đời xung quanh mình trong tổ trọng án. ( truyện đăng trên app TᎽT )

Thảo nào Phương Trấn Nhạc xin chị ấy điều Dịch Gia Di đến tổ của anh.

Khâu Tố San vô thức ngồi thẳng dậy, trước khi mở miệng, lại đưa mắt ra hiệu về phía người đàn ông trên sô pha trước.

Phương Trấn Nhạc cười với chị ấy, lại gật gật đầu, giống như đang cổ vũ cho chị ấy: Chị cứ hỏi đi, không phải sợ.

Khâu Tố San nhíu chặt mày, bị thái độ đáng đánh này của Phương Trấn Nhạc khơi ra chút không phục. Lại đối mặt “quỷ vẽ vòng tròn” là Dịch Gia Di, cuối cùng cũng tìm được cái khí thế mạnh mẽ của một vị lãnh đạo.

“Dịch Gia Di, tất cả vòng tròn đỏ là em vẽ đúng không? Sao em biết những người đó là hung thủ?” Khâu Tố San nhíu mày, tuy dịu dàng nhưng không mất đi khí thế uy nghiêm hỏi cô.

Dịch Gia Di lấy đầu ngón tay thọc vào quần, nhận ra phía sau bên trái là ánh mắt của Phương Trấn Nhạc như đèn hồng ngoại chiếu lên lưng cô.

Cô hít một hơi thật sâu, cô giả vờ căng thẳng đến nỗi ngón chân đang cắm vào đôi giày da cũng không phải của mình nữa rồi, giả vờ nhịp tim đập nhanh như màn trình diễn của nam chính của là bình thường, giả vờ madam và sir Phương đều là những đứa trẻ ngốc con nhà địa chủ cầm cây kẹo mút sẽ bị lừa.

Bả vai từ từ thẳng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt của madam, cố gắng làm ra tư thế “Tôi không sợ, tôi không chột dạ, tôi mạnh mẽ nhất”, sau đó, hít một hơi thật sâu…

Bắt đầu màn trình diễn của cô.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play