Cứ coi như là không phải do thần hay quỷ làm, nhưng cũng không hẳn là…
Hơi lạnh từ máy điều hòa không khí đang thổi vù vù trong phòng, vì để tránh cho thức ăn nguội đi nên mọi người đều ăn rất nhanh.
Chú Cửu về trễ nhất, lại ăn cơm xong sớm nhất: “Chú đi hút điếu thuốc.” Ông ấy buông đũa chạy đi.
“Chờ cháu đi với.” Lưu Gia Minh gắp miếng xíu mại cuối cùng nhét vào trong miệng, bỏ đũa xuống, nói một câu ậm ờ trong họng, rồi đi theo chú Cửu.
“Tam Phúc, cậu đi theo tôi xem bản ghi chép của vụ án.” Phương Trấn Nhạc duỗi lưng, bưng nước súc miệng, xách Tam Phúc ra khỏi phòng.
Gary ngẩng đầu nhìn đám người này, lẩm bẩm: “Chạy hết cả rồi à, tôi cũng phải ra ngoài hỏi thăm hàng xóm của nạn nhân nam, vậy mà các người để lại một mình tôi dọn bàn.”
“Tôi giúp anh, anh Gary.” Dịch Gia Di cười đứng lên, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn lên bảng trắng, nơi đó có thêm mấy cái tên, trong đó có Trương Kim Thổ gặp buổi sáng…
Cuối cùng cô cũng đối chiếu được khuôn mặt và tên hung thủ cuối cùng, phải nhanh chóng vẽ vòng tròn để gợi ý cho tổ sir Phương biết, đây cũng là một trong những hung thủ!
Thu dọn đồ đạc xong, Gary không thể chờ đợi được nữa nhặt một chai nước khoáng, vội vàng tạm biệt rời đi.
Chỉ để lại một mình Dịch Gia Di thu dọn hộp giữ nhiệt.
Sửa sang lại hộp giữ nhiệt, cô đi tới cửa, nhìn trái nhìn phải.
Lúc này các đồng nghiệp mới đến đồn cảnh sát, không phải đang thay đồng phục chuẩn bị ra ngoài tuần tra, thì cũng là đang pha cà phê để chống đỡ công việc bận rộn cả ngày.
Hành lang trống rỗng, căn bản không có ai.
Chính là lúc này!
Gia Di xoay người vèo một cái, đi những bước nhỏ đến trước bảng trắng, lấy bút, rút nắp bút ra, rồi vẽ vòng tròn trên cái tên “Trương Kim Thổ”, sau đó đậy nắp bút rồi bỏ bút xuống chỗ cũ.
Động tác liền mạch dứt khoát, rất rõ ràng đây là một hành động đã quá quen thuộc.
Nhìn hung thủ cuối cùng bị khoanh tròn, trên mặt Gia Di lộ ra nụ cười đắc ý.
Hừm, lưới trời tuy thưa mà khó lọt.
Cô tự hào cong môi cười, cô xoay người bước ra khỏi văn phòng tổ B, chuẩn bị bước những bước chân như thể muốn nói chuyện này chả liên quan gì đến mình cả, rồi oai phong trở về văn phòng nhỏ trên lầu.
Kết quả là cô vừa mới quay đầu lại cô đã nhìn thấy bóng dáng vốn dĩ không nên xuất hiện vào giờ phút này.
Phương Trấn Nhạc dựa vào cửa phòng làm việc của Khâu Tố San, tay đặt lên khung cửa trên đỉnh đầu, tư thế nhàn nhã, ánh mắt chứa đầy ý cười trêu chọc con mồi đã sa lưới.
“…” Tim Dịch Gia Di đập như trống, cơ thể cứng đờ, vẫn mạnh miệng nói: “Sir Phương.”
Không biết anh đi ra từ phòng thanh tra Khâu lúc nào, rồi đứng ở chỗ này bao lâu.
“Chào buổi sáng~” Khóe môi Phương Trấn Nhạc cong lên lộ ra một nụ cười, rõ ràng vừa rồi họ còn ăn sáng cùng với nhau, lúc này lại nói câu chào buổi sáng kỳ lạ.
Cửa sau lưng anh mở rộng, Khâu Tố San ngồi trong văn phòng, ánh mắt chị ấy nhìn xuyên qua khe hở giữa người đàn ông và cửa, cũng thông qua khe hở đó mà nhìn Dịch Gia Di.
Nữ cảnh sát nhỏ gật đầu cười cho qua chuyện rồi muốn chuồn đi, Phương Trấn Nhạc lại mở miệng lần nữa:
“Làm sao cô biết Trương Kim Thổ là hung thủ?”
Tim Gia Di đập thình thịch, trố mắt nhìn Phương Trấn Nhạc, lúng túng mở miệng ra rồi lại ngậm vào, tư thế đứng dần dần trở nên thẳng tắp.
Bên kia hành lang, bốn cảnh sát điều tra tìm đủ mọi lý do để rời đi, bỗng nhiên xuất hiện trước mắt cô.
Lưu Gia Minh nhanh chóng tiến đến bên người Dịch Gia Di, thò đầu nhìn vào trong văn phòng: “Tên tạp vụ mới điền lên cũng không bị vẽ, chỉ có mỗi tên Trương Kim Thổ gặp lúc sáng bị vẽ một vòng tròn thật to.” #𝖙y𝖙novel.com
“Wow~”Lưu Gia Minh vỗ một cái lên đỉnh đầu mình, xoay mặt lại nhìn Dịch Gia Di từ đầu đến chân mấy lần rồi liên tục đánh giá cô, giống như hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy người này.
Cậu không dám tin cắn răng, lắc đầu, lấy đầu ngón tay xoa trán, rất giống một đứa trẻ bị chứng tăng động, nghẹn nửa ngày mới thốt ra một câu: ( truyện trên app T𝕪T )
“Thật sự là cô, Gia Di, wow, diễn giỏi quá đi mất, tôi hoàn toàn không ngờ người đó lại là cô.”
Cậu lại vỗ mạnh vào trán, sau đó nghĩ đến thời điểm hung thủ bị vẽ vòng tròn đỏ trong quá trình điều tra những vụ án này, cậu lùi về phía sau một bước rồi lặp lại hành vi của chứng tăng động một lần nữa, thở dài thành tiếng:
“Tại sao cô làm được điều đó? Tại sao cô lại biết được hung thủ là ai trong khi tôi chẳng hề biết đầu mối nào cả? Wow! Wow…”
Cậu nhéo nhéo mũi, thật sự sợ hãi không nói nên lời.
Thật quá sức tưởng tượng.
Giống như người anh em cùng bạn trưởng thành, người đó cùng bạn đón gió nhổ nước miếng, đội sóng biển đi tiểu, bỗng nhiên nói cho bạn biết thật ra cậu ấy là nữ.
Giống như bạn ăn thịt bò viên Hong Kong (*) suốt hai mươi năm, bỗng nhiên có một ngày nọ ông chủ quán lại nói cho bạn biết nước trong thịt bò viên thật sự dùng nước tiểu để làm.
(*) 撒尿牛丸: những viên thịt bò đã được nấu chín, khi cắn vào thì mọng nước, nước từ viên thịt bò có thể trào ra khi đang nhai, giống như đang đi tiểu nên họ đặt thêm 撒尿 (đi tiểu) vào tên món này.