Lúc Tần Nhan tỉnh lại, nàng cảm thấy toàn thân như bị người ta tháo ra rồi lắp trở vào, nàng cẩn thận cử động, bò dậy trên giường, phát hiện mình đang nằm trong lều trại của quân đội, bốn phía tràn ngập mùi dược liệu, đâu đâu cũng thấy bày đủ loại thuốc thảo mộc, có vẻ là nơi của quân y.
Lạc Trần bưng thuốc bước vào lều, thấy Tần Nhan đang ngồi dưới ánh nến mờ mịt mà phát ngốc, y đứng yên chốc lát rồi lên tiếng: “Vừa khỏe lại mà đã cử động lung tung, không sợ chết à?”
Tần Nhan hoàn hồn lại, ậm ừ một tiếng, sau đó chậm rãi quấn cái thảm lông trên giường quanh người mình, chỉ để lộ gương mặt tái nhợt như sương.
Lạc Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt của Tần Nhan một lúc. Ngũ quan đoan chính như vậy có thể xem như tuấn tú, trang điểm đậm hay nhạt đều hài hòa cân đối, người này nếu là nam thì có vẻ tao nhã lịch thiệp, còn nếu là nữ thì có vẻ thanh tú lanh lợi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play