Chung Minh Trạch vẫn đang bận rộn truy đuổi vụ án kẻ moi tim, Điềm Tâm lại bị thương nên Mộ Kiêu Dương không quay lại đồn cảnh sát để báo cáo chuyện đã xảy ra mà đưa cô đến thẳng bệnh viện để xử lý vết thương.
Khi quay trở lại khách sạn đã đặt trước, cô vừa bước vào trong cửa đã bị anh ấn vào tường hôn.
Mộ Kiêu Dương cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, sao mà cô có thể không biết được.
Anh thích hôn cô, muốn gắn bó khăng khít với cô. Tất nhiên cô cũng thích nó, nhưng anh lại hôn quá lâu khiến cô bị khó thở. Cạnh tường có một tủ giày, anh bế cô lên nóc tủ giày tủ giày rồi tiếp tục hôn, áo khoác của cô cũng bị anh cởi ra ném xuống đất, anh cũng cởi luôn chiếc áo sơ mi của cô ra, chỉ để lại một chiếc áo hai dây nhỏ màu trắng ngọc trai. Bức tường sau lưng cô trắng như tuyết, chiếc áo hai dây nhỏ của cô cũng trắng không tì vết, còn làn da của cô cũng trắng nõn như sữa bò, anh cắn đôi môi đỏ mọng của cô cười khúc khích: “Cơ thể em còn trắng hơn cả tường." Nói rồi, anh cởi chiếc hai dây nhỏ của cô ra.
Lòng bàn tay của cô bị trầy da, sau khi khử trùng và xử lý sơ xong lại được buộc lại bởi một lớp gạc trắng, cử động có hơi không thuận tiện, cô bị anh hôn đến mức muốn phản kháng cũng không thể phản kháng được chứ đừng nói là bị anh lột hết quần áo từ cái này đến cái khác. Sau đó anh chạm vào môi cô.
"A Dương, người em dơ lắm, em muốn đi tắm. Anh có thể buông em ra trước được không?" Cô mím môi, cố hết sức kiềm chế để không phát ra âm thanh.
Thế nhưng anh chỉ khẽ mỉm cười, khi anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt phượng ấy cong lên, mang theo vẻ xấu xa và mê hoặc không thể tả xiết. Anh nhìn cô, ánh sáng ấm áp của bóng đèn trần chiếu vào đuôi mắt anh, thế nhưng nó lại làm nổi bật lên cảm giác phè phỡn xen lẫn chút trăng hoa của anh. 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play