"Son môi." Hắn ta nhanh chóng trả lời.
“Tôi đã lấy thỏi son của mẹ đi, bôi lên gương hoặc dùng để vẽ tranh trên giấy. Đó là lần đầu tiên tôi vẽ tranh, tôi đã vẽ một đóa hồng đỏ."
"Hồi đó anh mấy tuổi?"
"Bốn tuổi."
Hắn ta là một đứa trẻ có tài năng hội họa tuyệt vời. Tiêu Điềm Tâm không nghịch ngón tay nữa, cô nói: “Nhưng mẹ anh lại đánh anh, thậm chí bà ấy còn sỉ nhục anh nữa có đúng không? Lời nói của bà ấy rất khó nghe khiến anh muốn phản kháng. Nhưng anh chỉ ngoan ngoãn cúi đầu nghe bà ấy dạy dỗ, bị bà ấy nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm, nơi đó là chỗ nào vậy? Hừmm, có lẽ đó là gác mái."
Đột nhiên Minh Huy ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi, như thể cô tận mắt nhìn thấy những chuyện đã từng xảy ra với hắn ta vậy. Về chuyện này, hắn ta thậm chí còn không dám nhắc đến với H.
“Tại sao anh lại chọn son môi?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT