Khi thức dậy vào ngày hôm sau, Điềm Tâm đã không còn ở bên cạnh anh nữa.
Người mất cảnh còn ở lại, nhớ lại những cái vuốt ve an ủi tối qua,anh lại rầu rĩ .
Cạnh gối nằm của anh có một tấm thiệp chúc mừng, khi anh mở ra thì thấy một dòng chữ xa lạ: ‘Em đi rồi, Mộ Kiêu Dương, anh đừng nhớ em.’
Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy chữ viết của Tiểu Điềm, là những lời nói ít ỏi của cô ta.
Suy nghĩ một lúc, anh gấp tấm thiệp chúc mừng nhỏ lại rồi nhét vào trong túi bộ tây trang.
Lại đi vòng quanh căn phòng lớn một lần, chỉ còn mình anh ở đó, nghĩ lại thật mỉa mai, trong căn phòng trăng mật lại không thể thấy cô dâu của anh.
Anh mặc quần áo vào, lao đến đồn cảnh sát.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT