Lúc Tiêu Điềm Tâm đang giúp Mộ Kiêu Dương dọn dẹp phòng sách, cô vô tình tìm thấy cuốn sổ anh cất trong ngăn kéo.
Nó được làm bằng giấy da bò, cuốn sổ rất dày, tấm bìa bên ngoài màu đỏ tươi, nằm im lìm ở đó, tạo cảm giác bí ẩn và tĩnh lặng, có dấu vết của thời gian trải dài qua từng trang giấy.
Cô mở nó ra, giấy ố vàng từ lâu, đó là một cuốn nhật ký. Nó ghi lại từng khoảnh khắc giữa anh và cô, lần đầu tiên anh rung động với cô, lần đầu tiên nắm tay nhau, lần đầu tiên lén lút qua đêm ở nhà cô, còn có lần đầu tiên anh hôn trộm cô nhân lúc cô say.
Hai nét chữ khác nhau, nhưng cả hai đều quen thuộc với cô. Nét chữ ở cấp 2 và cấp 3 hoàn toàn khác nhau, nét chữ đã nhiều lần thay đổi sau khi trưởng thành được trộn lẫn với nhau.
Nhìn xuống phía dưới, đó là những trạng thái tâm lý của cô được anh ghi chép lại sao? Đầu ngón tay cô dừng lại, tiếp tục lướt xuống phía dưới rồi dừng lại ở dòng chữ “trường hợp phụ nữ có thai”. Đang lúc cô định nhìn kỹ hơn thì Mộ Kiêu Dương bước vào, nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sách trong tay cô, hôn lên má cô rồi nói: “Ngoan, đừng đọc, đây đều là thư tình anh viết cho em. Em mà xem, anh sẽ xấu hổ đấy.”
Thấy cô mím môi không nói gì, anh đặt hai tay dưới nách cô rồi bế cô lên chiếc bàn lớn của mình.
“Sao vậy? Giận dỗi sao?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT