“Ở phòng ngủ.” Mỗi một chữ Nguyệt Kiến nói ra, cổ họng cô ấy luôn có cảm giác nóng rát.
“Đứa trẻ ngủ cùng hai người à? Hay là ngủ ở phòng khác.” Tiêu Điềm Tâm cau mày, hỏi kỹ càng hơn.
Lạc Trạch trả lời thay cô ấy: “Đứa trẻ ngủ với bọn anh. Phòng ngủ của bọn anh rất rộng, giống như hai phòng thông nhau, vậy nên bọn anh ngủ chung một phòng, nhưng đứa trẻ có nôi riêng.”
“H từng bị cha mẹ bỏ rơi. Anh ta có sự luyến tiếc rất sâu đậm đối với vai trò bố mẹ, nhưng cũng mang trong mình cảm giác uất hận muốn hủy hoại nó. Anh ta căm ghét sự phản bội của bà ấy nên đã lựa chọn ra tay ở phòng ngủ, người anh ta muốn ra tay sát hại chính là mẹ anh ta, không hề có sự nhận thức tình dục nào trong suốt quá trình đó, anh ta không phải là tội phạm tình dục. Nhưng sự căm ghét vai trò người mẹ này của anh ta mang theo rất nhiều yếu tố giả tưởng. Bởi vì chúng ta đã nắm rõ tình hình năm đó, cha mẹ của Lạc Trạch không bỏ rơi anh, cũng có nghĩa là họ không hề “phản bội” anh ta. Nhưng trong sự trả thù của anh ta có lòng hận thù sâu đậm với việc bị “phản bội”. Anh ta cũng căm thù phụ nữ. Anh ta nhấn nạn nhân vào bồn nước hết lần này đến lần khác, không phải để tìm cách giết người mà là để hành hạ, đây cũng là một loại khoái cảm của việc được kiểm soát mọi thứ. Bằng cách để nạn nhân liên tục đuối nước, việc này sẽ khiến anh ta có cảm giác kiểm soát.”
“Anh ta lớn lên trong một môi trường bức bối ngột ngạt, hẳn là gia đình nhận nuôi anh ta đã quản lý rất nghiêm khắc. Cha dượng anh ta là một học giả rất có uy quyền, tâm lý của anh ta đến từ sự kế thừa. Bản thân anh ta chưa từng được học lên cao hơn, nhưng anh ta sẽ dựa vào một thân phận khác để học tập và giành được chứng chỉ tương đương, có lẽ lý lịch cuộc đời của anh ta đã bị bóp méo. Từ việc anh ta khá thân thiện với bạn bè mang giới tính nam có thể thấy, anh ta cũng có sự tôn trọng với cha dượng, tình cảm giữa hai người họ cũng khá thân thiết. Thế nhưng sự thân thiết mà anh ta nhận được lại có tính ràng buộc, thế nên hành vi phản nghịch của anh ta giống như một đứa trẻ chưa chịu trưởng thành. Thật ra đó là một loại khát vọng và hệ luỵ từ việc thiếu tình cảm gia đình, cùng tình yêu thương của cha mẹ. Anh ta hy vọng bản thân mình là một đứa trẻ, có bố mẹ yêu thương, cưng chiều. Hết lần này đến lần khác anh ta mơ mộng về một gia đình đầy đủ.” Tiêu Điềm Tâm nói liên tục một hơi dài.
Mộ Kiêu Dương đáp: “Muốn tìm hiểu thân thế của H, chúng ta vẫn phải quay lại Mỹ. Theo hồ sơ có thể thấy rằng anh ta sinh sống ở Mỹ. Những người anh ta quen biết có thể từng gặp anh, chẳng hạn như cùng theo học một thầy dạy tâm lý học.” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Anh còn đang nói dở thì ngoài cửa vang lên tiếng động, Mộ Kiêu Dương cao hơn nên đã nhìn thấy Hà Mục Đồng đang dẫn theo đội đi đến.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT