Họ đi đến văn phòng của Lý Hạo.
Mộ Kiêu Dương biết rất rõ giờ làm việc của Lý Hạo, anh ấy là một người có ý thức rất cao về thời gian. Lý Hạo luôn có mặt ở văn phòng vào đúng lúc chín giờ mỗi ngày, dù trời mưa hay nắng. Sau khi Tiểu Điềm bước vào tòa văn phòng, cô ta và Mộ Kiêu Dương bắt đầu chia ra hành động.
Mộ Kiêu Dương đi lên cầu thang phía sau, khéo léo tránh né mọi sự giám sát, còn cô ta thì đi thang máy lên.
Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đang ngồi ở trước quầy lễ tân, cô ấy mặc bộ quần áo đi làm màu kem, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Thấy có khách tới cửa, cô ấy mỉm cười chào hỏi: “Chào cô, cho hỏi cô đã hẹn trước với bác sĩ Lý chưa?”
Tiểu Điềm cười híp mắt, trông vô cùng giảo hoạt. Đôi mắt đen láy của cô ta đảo qua đảo lại, đánh giá một lượt căn phòng rồi mới lười biếng đáp: “Ối, tôi quên hẹn trước rồi!”
Khách hàng mắc chứng bệnh về tâm lý đôi khi thực sự không có cảm giác về thời gian. Bởi vì thời gian đối với họ mà nói thật sự quá hỗn loạn. Nhân viên lễ tân lịch sự nói: “Không sao đâu, tôi có thể gọi điện hỏi xem bác sĩ Lý có hẹn vào buổi sáng không.” 
Vừa nói xong, Lý Hạo bước ra khỏi thang máy, vừa nhìn thấy Tiểu Điềm thì bỗng giật mình. Đột nhiên anh ấy ngẩng đầu liếc nhìn lên phía trên thang máy, sau đó anh ấy bước ra ngoài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play