Nội y nóng bỏng, tiếng
động dọa người.
Vãn Gia bị hù cho giật
mình liền không chút do dự đóng cửa uỳnh một cái.
Bóng dáng Chúc Ngộ
Thanh xuất hiện sau cánh cửa làm bằng kính.
Anh nhìn cánh cửa tủ,
rồi quay lại nhìn người đang lúng túng bên cạnh.
Một tay cô nắm lấy
chiếc khăn tắm, bên ngoài chiếc khăn tắm để lộ ra cổ nhỏ tinh tế, tiếp đó là
hai bả vai trần, đường cong xương quai xanh rõ ràng thẳng tắp, đưa tầm mắt
xuống dưới là hình ảnh một đôi chân thon dài trắng nõn.
Trong vài giây ngay cả
hô hấp Vãn Gia cũng quên mất, cô vô cùng xấu hổ vì bị anh nhìn chằm chằm như
thế: "Hôm nay. . . . .sao anh về
sớm thế?"
"Xong việc rồi
nên anh về sớm một chút." Chúc Ngộ Thanh thuận tay kéo cà vạt xuống, rồi
tiếp tục tháo đồng hồ.
Sau khi tháo xong đồng
hồ, anh lại lấy tay cởi khuy áo sơmi, anh khẽ nâng cằm, tầm mắt vẫn đang dừng
lại ở trên người Vãn Gia.
Một người có dáng
người cao to đứng giữa phòng thay đồ, không hề có ý định né tránh.
Cửa tủ ở phòng để đồ
đều được làm bằng kính trong suốt có thể nhìn xuyên qua, chân Vãn Gia giống như
đã mọc rễ không thể nhúc nhích, cô đứng đó trông coi để đề phòng anh đột nhiên
lại càng không dám mở tủ ra để lấy áo ngủ.
Nhưng như vậy lại
thành ra rất kỳ cục và mất tự nhiên, cô cố gắng hết sức bình tĩnh lại, dưới cái
nhìn chằm chằm của Chúc Ngộ Thanh, cô nuốt nước bọt: "Cổ anh… còn ngứa
không?"
Dường như là được cô
nhắc nhở, Chúc Ngộ Thanh đưa tay ra đằng sau sờ cổ: "Có một chút, em giúp
anh xem thử xem?"
Thừa dịp anh cúi đầu
cởi áo vest, Vãn Gia vội vàng nói ra một câu: "Em đi thay quần áo trước
đã."
Vừa nói chuyện cô vừa
mở cửa tủ, tùy tiện lấy một chiếc váy ngủ, lại tiện tay vùi luôn bộ nội y kia
sâu xuống phía dưới, ôm ngực rời đi.
Đợi cô thay quần áo
xong, Chúc Ngộ Thanh đã yên vị ngồi ở bên giường.
Anh chống hai tay lên
nệm, ống tay áo được xắn lên gọn gàng, vạt áo sơmi cũng được kéo ra khỏi lưng
quần, tiện tay cũng cởi bỏ luôn hai cái cúc áo, nhìn qua có chút mệt mỏi.
Một người dù cho có
tràn đầy năng lượng đến đâu đi nữa sau quá trình làm việc với cường độ cao cũng
sẽ có lúc mệt mỏi, giảm bớt đi sự đanh thép.
Cô cẩn thận vạch cổ áo
ra nhìn, một mảnh da trắng tinh.
"Chắc là ổn rồi,
không còn vết đỏ nữa." Vãn Gia thành thật nói cho anh.
Chúc Ngộ Thanh từ cổ
họng rặn ra một câu, mơ hồ trả lời: "Vậy giúp anh mát xa một tí, cổ anh
hôm nay hơi mỏi."
Khác với lần trước,
lần này là anh đối diện với cô, anh cúi đầu, trán anh đặt trên bụng của cô.
"Hôm nay đi ra
ngoài à?" Anh hỏi.
"Vâng, em ra
ngoài đi dạo, gặp gỡ bạn bè."
"Hai ngày nay anh
hơi bận, đợi đến cuối tuần anh đi cùng em có được không?"
Cuối tuần anh vẫn nên
ngủ bù thì hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.