Lại là anh.
Vậy mà lại là anh?
Tại sao anh lại ở đây?
Trong lòng Ôn Nam lặp đi lặp lại câu hỏi này nhiều lần,
nhưng không hỏi ra thành lời.
Cố Quyết chầm chậm nhìn cô, sau đó còn lộ ra một nụ cười
nhàn nhã, giọng điệu lười biếng: "Đã lâu không gặp.”
Một cánh tay anh khoác lên ghế, tay buông xuống, tầm mắt Ôn
Nam trượt đến trên tay anh, nhìn ngón tay anh quấn một miếng dán cá nhân, kiểu
dáng bình thường nhất, nhưng ở trên ngón tay trắng nõn của anh lại có vẻ rất
nổi bật.
Một giây sau, anh đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy cái ghế ra, đi về
phía cô, cúi đầu thu nhỏ đôi mắt, thân hình cao lớn bao phủ lấy cô, giống như
đã quên chuyện gì không vui xảy ra trước đó, giọng điệu lười biếng tự nhiên:
"Vậy nên người vừa mới gọi điện thoại là chị à? Ngại
quá đàn chị, tôi còn cúp điện thoại chị một lần."
Trên mặt anh vẫn còn sự đắc ý, ngây thơ đến không chịu nổi,
giống như việc cúp điện thoại của cô để có thể chơi tiếp ván game vậy.
Ôn Nam vòng qua anh, nhìn về phía sau, Kỷ Tây Ninh dường như
đang ngủ rất sâu trên giường bệnh, tiếng động phía bọn họ cũng không đánh thức
cô ấy.
Có một chiếc điện thoại di động được đặt trên tủ bên cạnh…
Ôn Nam thu hồi ánh mắt, nhìn Cố Quyết rồi chỉ chỉ ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).