Trên đầu Thời Tây đeo
một cái chong chóng nhỏ, nâng mắt nhìn Khấu Túy cười.
Nụ cười vừa tươi lại
đắc ý.
Đôi mắt sáng lấp lánh,
bên trong có ánh mặt trời phản chiếu.
Trong ánh mắt, cũng có
cậu.
“Coco, cậu có vui vẻ
hơn một chút nào hay không?”
Khấu Túy thất thần
trong nháy mắt.
Thất thần nghĩ xem bé
xinh đẹp trước mắt này, có phải cũng thích cậu hay không.
Vốn dĩ như một loại
phương thức tự ngược đãi bản thân, cố gắng không đi tìm tòi nghiên cứu Thời Tây
có thích cậu hay không.
Khi gặp mặt thì nói
hai câu vui đùa, có thể đứng từ xa xa nhìn cô đã tốt rồi.
Muốn đuổi theo, lại
không dám đuổi.
Sau đó, chịu ảnh hưởng
của Thai Mặc và Lâm Gia Hiên, dục vọng chiếm hữu của cậu giống như dây đằng,
leo lên hướng về phía trước, không ngừng lan tràn, trưởng thành.
Muốn dẹp hết những
người khác phái xuất hiện ở bên cạnh cô, muốn độc chiếm cô, chiếm hữu cô cho
đến khi tốt nghiệp đại học, cố gắng cho đến khi cậu trả hết số nợ đang có, sau
đó cậu lại tới theo đuổi cô.
Nhưng hiện tại, Thời
Tây tốt đẹp như vậy.
Lần đầu tiên cậu sinh
ra ý tưởng muốn theo đuổi cô ngay bây giờ.
Nhân lúc cuộc sống
niên thiếu tốt đẹp nhất, đơn thuần nhất, giữ cô lại, để mỗi nụ cười, mỗi cái
nháy mắt của cô đều là vì cậu.
Nhưng mà ý tưởng này
cũng chỉ kéo dài một cái chớp mắt mà thôi.
Hậu quả của việc xúc
động, lưng cậu gánh không nổi, nó sẽ đem cậu áp đảo.
“Vui vẻ.” Giọng điệu
Khấu Túy không đứng đắn, giống như một vị công tử phóng đãng, chậm rãi giơ tay,
bắt lấy lỗ tai Thời Tây lắc lắc: “Bé xinh đẹp ra sức dỗ dành anh trai vui vẻ
như vậy, làm anh trai muốn cắn tai Tây Bảo của chúng ta quá.”
Ngay khi tay Khấu Túy
bắt lấy lỗ tai Thời Tây, Thời Tây giống như có dòng điện chạy quanh người.
Chạm đến da đầu cô tê
dại, dòng điện lại quay lại bên tai, toàn bộ lỗ tai đều nóng đến hầm hập.
Thời Tây đỏ mặt, cúi
đầu không muốn bị cậu nhìn thấy.
Nhẹ nhàng đánh rớt tay
cậu, thanh âm mềm mại ở trong cổ họng khó khăn nặn ra: “Nhất định là cậu muốn
ăn lỗ tai heo, tớ không phải là heo.”
“Rõ ràng là cậu muốn
ăn.” Hai mắt Khấu Túy hơi rủ xuống, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng: “Nha.”
Thời Tây kinh ngạc
nhìn cậu: “Cậu nha cái gì?”
“Chính là, suy nghĩ
đặt cho cậu một cái biệt danh mới.” Khấu Túy cười, khom lưng tới gần cô: “Trư
Bảo.”
“…”
Thôi vậy, dù sao so
sánh với cái tên Thỉ Thỉ thì dễ nghe hơn một chút.
Khấu Túy còn có việc,
không tiếp tục trêu chọc Thời Tây, vỗ vỗ đầu cô nói: “Anh trai còn có việc, đi
trước.”
Thời Tây theo bản năng
bắt lấy quần áo cậu: “Khấu Túy.”
Quần áo Khấu Túy bị
Thời Tây kéo lên cao, lộ ra một nửa eo, cậu không đàng hoàng cười cười: “Làm
gì, muốn phi lễ với anh trai sao?”
“Không có.” Thời Tây
ngượng ngùng túm túm góc áo của cậu kéo xuống, nhưng vẫn không ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.