'Không thể nào như vậy được.' Trong lòng Giang Tiêu dần trở
nên u ám.
"Được." Phó Thanh Chu gật đầu: "Vậy phải làm
phiền cậu rồi."
Giang Tiêu cười nhưng trong trong không cười, anh nhìn chằm chằm
vào hắn: "Không hề phiền chút nào."
Hai người ăn cơm trưa với tâm trạng khác nhau. Trên đường
trở về lớp Diệp Dương bỗng nhiên hỏi Phó Thanh Chu: "Phó Thanh Chu, tại
sao mày lại chuyển từ trường trung học phổ thông số 1 đến trường trung học phổ
thông số 7 thế?"
Mấy người khác cũng tò mò nhìn về phía hắn.
Dù sao nhìn từ phương diện nào thì trường trung học phổ
thông số 1 cũng hơn trường trung học phổ thông số 7 khá nhiều, hơn nữa Phượng
Tiên Nhi cũng đã từng nói thành tích của Phó Thanh Chu rất tốt.
Phó Thanh Chu còn chưa kịp trả lời thì Giang Tiêu đã lập tức
nhíu mày rồi nói: "Chuyện riêng của người ta thì đừng có tự tiện
hỏi."
Diệp Dương không phục: "Không phải, tao hỏi Phó Thanh
Chu chứ đâu hỏi mày. Chuyện này thì liên quan gì đến mày chứ?"
"Tao thích xen vào chuyện của người khác." Giang
Tiêu và Lý Bác Văn ăn ý liếc nhau, hai người đi sang hai bên rồi kẹp Diệp Dương
ở giữa sau đó Lý Bác Văn bắt đầu cười híp mắt hỏi: "Bạn học Diệp Dương,
cánh tay bị gãy của mày đã ổn hơn chưa?"
Sự áp bức từ hai người tỏa ra rất lớn, Diệp Dương tức giận
nói: "Tao nói chứ hai chúng mày đều bị điên hết rồi!"
"Sao có thể chứ, anh em của Phó Thanh Chu thì cũng là
anh em của tao mà." Lý Bác Văn nói rất trượng nghĩa: "Sau này chúng
ta chính là anh em tốt."
Diệp Dương như sụp đổ, cậu ta mắng: "Con mẹ nó, ai thèm
làm anh em tốt với một tên tâm thần như mày!"
"Anh cậu ấy là Diệp Mang học ở trường trung học phổ
thông số 1 nên tên nhóc này cảm thấy hứng thú với trường trung học phổ thông số
1 ấy mà, không cần để ý đâu." Lã Hạo đi bên cạnh Phó Thanh Chu vui mừng
cảm thán: "Cậu xem, các bạn ở lớp chúng ta thân thiết yêu thương nhau đến
mức nào kìa."
Có yêu thương nhau hay không thì không biết nhưng dù sao
Giang Tiêu cũng thất thần cả buổi chiều vì 'người mình thích' của Phó Thanh
Chu, thậm chí anh còn ấn gãy vài cái lõi bút chì.
"Mày thù cái gì, oán cái gì vậy." Lý Bác Văn nhìn
những cái xác của lõi bút chì ở trên bàn rồi liếc mắt nhìn Giang Tiêu:
"Con à, con không thích cái gì thì phải tâm sự nhanh với ba nhé."
Giang Tiêu đè đầu cậu ta lên bàn: "Mày cho tao ăn đi
rồi tao sẽ nói."
Lý Bác Văn giơ tay định gãi ngứa nhưng lại làm cho Giang
Tiêu vội buông tay ra rồi trốn về phía sau, thiếu chút nữa là anh đã đập đầu
vào tường.
"Ơ chết tiêt." Lý Bác Văn vươn tay kéo anh một
cái, bạn học sinh nữ ngồi bàn trước sợ hãi quay đầu lại: "Lý Tử, không lẽ
là do cậu thấy Giang Tiêu đẹp trai nên muốn mưu sát cậu ấy?"
"Chị Trúc, chị mở to hai mắt ra mà nhìn đi, là cậu ta
bắt nạt em trước!" Lý Bác Văn tiện tay giật mái tóc xoăn của Giang Tiêu.
Tống Trúc lại quay đầu lên, búi tóc đuôi ngựa rất dài của cô
hất vào Lý Bác Văn. Một sợi tóc được nhuộm màu xanh chợt xuất hiện, cô cầm một
danh sách được viết tên mấy bài hát ở trên rồi nói: "Nào, hai cậu giúp
mình chọn đi, lớp chúng ta hát bài nào thì ổn."
Giang Tiêu nhận lấy danh sách: "Hát?"
"Cuộc thi hát đó!" Tống Trúc giơ những ngón tay
thanh mảnh lên trước mặt anh: "Có thể cộng điểm cho lớp nên Phượng Tiên
Nhi rất chú trọng."
"Nhu Nhu, cậu cũng giúp bọn mình chọn một chút
đi." Tống Trúc chọc chọc bạn cùng bàn của cô.
Trương Nhu quay đầu lại, đôi mắt dưới ở dưới cái gọng kính
màu đen trống rỗng vô hồn, tóc mái dài với đầu nấm đã che khuất hơn nửa cái
kính mắt, giọng nói thốt ra cũng nhỏ đến đáng thương: "Tớ cảm thấy bài nào
cũng ổn."
"Ổn chỗ nào chứ, bài này toàn là âm cao nên không dễ
hát chút nào." Lý Bác Văn cầm bút chì vẽ xiên xẹo ở phía sau.
Sắc mặt Trương Nhu đỏ bừng trong nháy mắt: "Xin… Xin
lỗi."
"Hả? "Lý Bác Văn ngây người.
"Cậu xin lỗi cậu ta làm cái gì chứ." Tống Trúc gõ
đầu Lý Bác Văn một cái: "Tại cậu cả đấy, dọa Nhu Nhu sợ rồi đây này!"
"Liên quan gì đến mình!" Lý Bác Văn khổ sở nói:
"Sao hôm nay tôi cứ dính phải oan uổng thế này!"
"Mình đề cử bài này." Giang Tiêu khoanh tròn:
"Ánh mặt trời, nghe nó tích cực nên sẽ đem lại năng lượng tích cực."
Hơn nữa điều quan trọng nhất là hình như Phó Thanh Chu chỉ
không biết hát mỗi bài này.
Tố ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).