Giọng nói lạnh lùng của Phó Thanh Chu truyền vào tai anh:
"Lưu Linh Vi à?”
“Đương nhiên là không phải rồi!" Giang Tiêu nhất quyết
phủ nhận, trong đầu anh bỗng nhiên hiện ra một tia sáng: "Đó là tên của
một ngôi sao bóng đá nước ngoài mà tôi thích nhất.”
Sau đó anh bịa ra một cái tên ngoại quốc rất khó đọc rồi cố
ý nói qua loa: "Tuy không nổi tiếng lắm nhưng rất đẹp trai. Mà thôi quên
đi, để tôi thêm cho, đưa tôi."
Phó Thanh Chu đưa điện thoại di động của mình cho anh.
Giang Tiêu cảm thấy chiêu này của mình đã đưa anh từ thế bị
đồng sang chủ động, anh cố ý ấn thêm vài cái và đã thêm vào bạn tốt thành công:
"Ồ, QQ của cậu dùng tên thật luôn à?"
“Ừ." Phó Thanh Chu nhận lấy điện thoại: "Tên trên
mạng của cậu…”
Hình đại diện của Giang Tiêu là biểu tượng có hình con gấu
trúc đang tức giận còn tên trên mạng là… ‘Người đẹp trai nhất thiên hạ’.
Mọi người đều biết đấy, nếu một người không làm mấy điều ngớ
ngẩn khi còn trẻ thì có khi tuổi trẻ này sẽ trở nên phí hoài. Thân là một người
bình thường nên Giang Tiêu cũng không thể tránh khỏi điều này giống như việc
anh không nhớ được mình từng có một cái quần lót in hoạ tiết là cây xương rồng
hoạt hình giơ ngón tay cái lên, anh cũng không thể hiểu được tại sao lúc mình mười
tám tuổi lại lấy cái tên mạng vừa hoang tưởng vừa tự kỷ này… Sau đó anh lại còn
cảm thấy nó rất đặc sắc nên đến khi sống lại cũng chưa đổi.
“Có phải là rất có khí thế không?" Giang Tiêu kiên trì
nói tiếp.
“Đúng vậy." Phó Thanh Chu cố nhịn cười rồi gật đầu.
Giang Tiêu vẫn mặt dày để cố kéo lại mặt mũi cho mình:
"Cậu cũng biết phân biệt tốt xấu đấy.”
Bả vai Phó Thanh Chu bắt đầu rung.
“Phó Thanh Chu, có phải cậu đang cười không?" Giang
Tiêu như xù lông trong nháy mắt.
“Không hề." Phó Thanh Chu để màn hình điện thoại ngay
trước mặt rồi dùng khuôn mặt trắng bệch chẳng có biểu cảm gì nhìn chằm chằm vào
anh: "Không tin thì cậu xem thử đi.”
“Ôi đệt." Giang Tiêu bị dọa bất thình lình nên sợ hãi
nhảy dựng lên, anh đánh một cái vào lưng hắn: "Điên à!”
“Nhát gan thế." Phó Thanh Chu ấn tắt màn hình di động
đi rồi cười hỏi anh: "Cậu như thế này thì làm sao mà lăn lộn được ở trong
thiên hạ đây?”
"Thiên hạ của chúng ta.." Giang Tiêu chen chúc về
phía hắn: "Đều phải nhìn thái độ…"
Phó Thanh Chu bị anh đẩy đến mức lảo đảo, ngay sau đó eo hắn
bị siết lại và được kéo về. Bàn tay của Giang Tiêu rất nóng, nó xuyên thấu qua
lớp áo đồng phục mỏng manh rồi chạm vào da khiến hô hấp của Phó Thanh Chu trở
nên hỗn loạn.
"Người bên cạnh đẩy tôi." Giang Tiêu vẫn không bỏ
tay ra mà quay đầu trừng mắt với tên đầu sỏ gây nên chuyện này ở bên trái.
Lý Bác Văn ra vẻ chính nghĩa: "Ôi ngại quá!"
"Ối..." Giang Tiêu cảm thấy xấu hổ thay cho cái
màn biểu diễn của cậu ta, anh mặc niệm ba giây sau đó buông lỏng cánh tay đang
đặt ở eo Phó Thanh Chu ra.
"Mấy anh chị em ơi! Đừng đùa giỡn nhau nữa!" Tống
Trúc hét lên đầy giận dữ: "Tuy rằng giải nhất chỉ là cái máy hút bụi thôi
nhưng mà sự vẻ vang của nó là vô giá, hát lên cho mình nghe đi!"
Một đám người cứ hi hi ha ha cả đống chuyện và cuối cùng thì
cũng có thể chuẩn bị đi vào.
Tiết thứ hai của buổi tối tự học kết thúc, Giang Tiêu nháy
mắt với Lý Bác Văn rồi túm lấy Phó Thanh Chu và lặng lẽ nhảy từ trên sân khấu
xuống, hai người đi đến chỗ hậu trường.
Hậu trường vừa trống trải vừa âm u, bên trong mang đến một
cảm giác mát mẻ trái ngược hoàn toàn với thời tiết khô nóng hiện tại. Giang
Tiêu cầm điện thoại di động chiếu sáng rồi nói: "Tôi nhớ ở đây có cửa
sau."
"Không phải cậu muốn tham gia hoạt động tập thể
sao?" Phó Thanh Chu ở bên cạnh anh hỏi: "Sao lại bỏ đi vậy?"
"Thích hợp với việc tham gia thì cũng thích hợp với
việc chạy trốn." Giang Tiêu dừng bước rồi cầm chiếc di động đi một vòng
trong sự mờ mịt. Quả nhiên là anh lại nhầm hướng và hoàn toàn không phân biệt
được đâu là đông tây nam bắc.
Giọng nói của Phó Thanh Chu vang lên ở phía sau anh:
"Cậu không biết đư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.