Giang Chiết Liễu ngước
mắt nhìn bóng dáng A Sở, nói: “Sao ngươi biết?”
“Giang tiên tôn học
rộng biết nhiều như thế, Huyền Song không tin ngươi không nhìn ra.” Huyền Vũ
Chân Quân nói: “Ngươi gạt ta không biết. A Sở ở Yêu giới lâu như vậy,
đương nhiên ta biết tính cách của hắn và sẽ không có ý nghĩ bất
lợi đối với hắn, Tiên Tôn có thể nói thẳng, không cần thử lòng
ta.”
“Thử... Ta cũng
không có ý định làm vậy.” Giang Chiết Liễu uống một ngụm trà: “Khi ta
gặp hắn, bản thân đã không có tu vi, ta nói không biết thì thật
sự là không biết. Ta cần gì phải gạt ngươi?”
Huyền Song
không phản bác, nhưng hắn vẫn cảm thấy Giang Chiết Liễu khẳng
định trong lòng có dự cảm, chỉ là không nghiên cứu sâu mà thôi.
“Khi hắn
tu tập thuật pháp Yêu giới, ta và Thanh Lâm dần dần nhìn ra linh hồn và
thể xác của hắn không hoà hợp.” Hắn vừa nói vừa gõ quân cờ trong
tay: “Chẳng qua lúc đó hắn đã bái Thanh Long làm thầy, lại có
quan hệ với ngươi, cho nên bọn ta không đề cập nhiều đến việc này.”
“Vậy hôm
nay,” Giang Chiết Liễu dùng nước trà làm dịu môi: “Hai vị suy
nghĩ thế nào?”
Huyền Song hạ xuống một
quân cờ, sắc mặt lạnh lùng không gợn sóng: “Người của đại thiên thế
giới khác được đưa đến đây chỉ có người hợp đạo mới có năng lực làm
việc này. Mà trời đất rộng lớn, vũ trụ vô biên. Có lẽ đạo tổ ở thế
giới khác của hắn có duyên kiếp không thể tự mình buông xuống với nơi này.”
Cách này thực sự không
phải là hiếm, trong điển tịch cũng có một số chuyện xưa là do nhân
duyên liên kết tạo thành.
“Đây không phải là sự
thật.” Giang Chiết Liễu mỉm cười nói: “Thanh Lâm sẽ nghĩ đơn giản như
vậy sao?”
“Vẫn là ngươi hiểu nàng
ấy.” Huyền Song nhẹ nhàng thở dài: “Nàng nói, cái khác cũng
không quan trọng, chỉ sợ nguy hiểm đến kiếp này, nhưng lại sợ tự tiện xử lý sẽ
chọc giận người đứng sau, cho nên...”
“Cho nên ta hỏi lại một
lần nữa.” Giang Chiết Liễu cũng muốn thở dài, nhưng y không cảm thấy mệt
mỏi, mà chỉ cảm thấy tình cảm của Thanh Lâm đối với mình, có lẽ phần lớn đều
xuất phát từ đây - nàng chỉ tin tưởng phán đoán của mình.
Sự ái mộ được tạo
ra bởi ảo ảnh và sự tin tưởng này cũng quá đáng buông.
Huyền Song cũng im lặng
theo, hắn biết chuyện giữa hai người, cũng biết đồng bạn của mình yêu đơn
phương.
Hơn nữa Giang Chiết
Liễu ngay cả hài tử cũng có rồi, đừng nói đào góc tường, chỉ sợ khai quật
cũng tốn sức.
“Chính hắn cũng không
biết gì cả.” Giang Chiết Liễu liếc mắt nhìn qua: “Nếu như Thanh Lâm
bởi vì nguy cơ chưa phát sinh mà phải xử trí nai con thì cũng có chút trở
mặt vô tình, ta cũng sẽ không đồng ý. Rất nhiều vấn đề khó khăn, tất cả đều
xuất phát từ năng lực của đương sự không đủ. Nếu nàng có thể sớm thoát khỏi
phương thức truyền thừa của Yêu tộc, rời khỏi Tứ Tượng Đan Lô cho các ngươi hạn
chế, thì cũng không cần không thể ứng phó với nhiều chuyện như vậy.”
Nhưng Tứ Tượng Đan Lô
cũng là căn nguyên của Yêu tộc chưa bao giờ thiếu lực lượng đỉnh cao, có
được tất có mất, tất thảy đều như thế.
“Ta biết.” Huyền
Song đáp một tiếng.
“Đã như
vậy,” Giang Chiết Liễu nói: “Không bằng chúng ta hỏi rõ ràng.”
Huyền Vũ Chân
Quân hơi sửng sốt, đôi mắt lập tức mở to, còn kh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.