Giang Chiết
Liễu vẫn không có động tĩnh gì, thậm chí còn thong dong bình
tĩnh nhắm mắt lại.
Người khác có lẽ sẽ
không có sức chống cự với Tiểu Ma Vương làm nũng, hoặc là kinh ngạc vì sao Ma
tôn đại nhân có thể buông bỏ thể diện như thế. Nhưng đối với Giang Chiết Liễu
mà nói, từ ngày đầu tiên quen biết hắn, người này đã không còn thể diện.
Thấy hắn mới mấy lần
như vậy mà đã dám biểu lộ ra lòng quấy rối siêu phàm, nếu không quan sát
lâu dài quả thật sẽ thấy hắn là một người đứng đắn, cho rằng hắn phong lưu đa
tình, thấy sắc nổi lòng tham.
Nhưng bây giờ hắn cũng
thấy sắc mà nổi lòng tham, mà người gặp tai hoạ cũng chỉ có mình y mà thôi.
Văn Nhân Dạ thấy đối
phương không có động tĩnh thì trong lòng càng thấp thỏm bất an hơn,
hắn cảm thấy mình đang đi lại trên bờ vực bị vứt bỏ, ngay cả
phần thưởng ngọt ngào liếm được ngày hôm qua cũng không còn ngon miệng nữa.
Hắn ôm eo Giang Chiết
Liễu vào trong lòng, cởi áo choàng ngoài, ôm y từ sau lưng, để
sống lưng đối phương dán vào trong lồng ngực mình, hắn cúi đầu cọ xát bên tai
đạo lữ, cố chấp nói: “Quả thực là ta không đúng, ta không
nên không nghe lời ngươi mà cứ cưỡng ép giúp ngươi... Cái đó...”
Hai đại nam nhân không
thể nói từ này, nhưng ý tứ cũng đã rõ rồi.
Giang Chiết Liễu bị hơi
thở nóng rựa của hắn khi nói chuyện phả vào tai khiến tai hơi ngứa, y cảm
thấy toàn bộ lỗ tai đang bắt đầu tê dại. Đối phương còn làm bộ hoàn toàn vô tri
đối với điểm mẫn cảm của y, hơi thở càng áp càng gần, còn cắn vào tai y
một cái.(MNXX x TYT)
... Ai, nóng
đến mềm nhũn ra.
Giang Chiết Liễu giơ
tay bịt tai lại, vẫn rất có tính dẻo dai, y từ trong ngực đối phương
di chuyển ra ngoài, biểu hiện quyết tâm kiên định của mình.
Văn Nhân Dạ ngây dại,
thật không ngờ lần này lại nghiêm trọng như vậy, hắn sững sờ nhìn ngón tay
thon dài của hắn.
Tiểu Ma Vương sắp tủi
thân đến phát khóc rồi.
Giày vò đạo lữ chính là
hắn, ở trên giường làm chuyện gì cũng không ngăn được cũng là hắn, kết quả sau
đó mỗi ngày đều cảm thấy tủi thân, cảm thấy đối phương muốn đạp mình cũng là
hắn, cái gì chiếm tiện nghi cũng là hắn.
Qua rất lâu, Giang
Chiết Liễu không còn bị âm thanh khác quấy rầy nữa, đang chuẩn bị chìm vào giấc
ngủ thì mới cảm giác được Tiểu Ma sờ lên.
Lần này Văn Nhân Dạ
không làm gì hết chỉ ôm y, sau đó từ phía sau đặt ở trên vai y, sợi tóc mềm mại
cọ qua cổ, kể cả hai cái sừng không biết xuất hiện từ lúc nào cũng có chút sức
nặng cọ cọ y.
Giang Chiết
Liễu quen với hơi thở của hắn cho nên sẽ không bị ảnh hưởng, ngay khi sắp
đi vào giấc ngủ thì y đột nhiên cảm giác được hơi thở của đối phương hình như
có chút không thích hợp.
Hơi thở trước kia
không loạn như vậy, tim đập cũng rất nhanh, không phải là nhịp tim trong
trẻo của loại vận động kịch liệt này, mà là tiếng tim đập khi tâm tình buồn
bực, thoáng cái lại vang lên tiếng đập thình thịch.
Tâm niệm vừa mới
kiên định mười phần của y đột nhiên hơi da ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.