Giang Chiết Liễu
bị hai câu này của hắn khiêu khích đến mức nổi giận.
Hai người
trong chuyện này nhất định phải một phần cao thấp, không ai nhường
ai, hình thức cuối cùng không thể khống chế, từ giường lăn xuống đất,
so với giao hợp, thì hai chữ hình như giao chiến này càng thích hợp hơn.
Chẳng qua lúc
Giang Chiết Liễu ngã xuống, cũng bị Tiểu Ma Vương ôm lăn một
vòng, toàn thân đều không bị thương, ngay cả bụi cũng không dính.
Cũng không
biết tại sao, y lập tức vì khoảnh khắc này mà không tức giận.
Văn Nhân Dạ hô hấp dồn
dập, áp chặt vào cổ của mình, răng nanh dính vào da liếm rồi
cắn, làm y hơi ngứa.
Giang Chiết Liễu vươn
tay, ngón tay chui vào giữa tóc hắn, nâng đầu Tiểu Ma
Vương lên một chút, nhìn nhau với hắn, thấp giọng nói: “Ngươi thuộc
chó sao?”
Văn Nhân Dạ cẩn thận
dựa theo mười hai cung hoàng đạo của nhân tộc đổi lại, liếm liếm cắn khối da
thịt đỏ rực kia, nói: “Thuộc rồng.”
“Ai...” Giang
Chiết Liễu ôm đầu hắn, không rõ đối phương có sở thích cố
chấp gì với loại hôn hôn ôm liếm liếm cọ cọ này, sao có thể dính
người như vậy.
Thuộc rồng, vậy nhỏ hơn
y nghĩ mấy tuổi, nhưng dưới cơ số lớn, chút khác biệt về tuổi tác này đã
có thể bỏ qua.
“Vậy ngươi còn cắn
vui như vậy.” Những lời này của y phát ra rất nhẹ, khiến Tiểu Ma Vương cắn
yết hầu của y làm cả người đều có chút không thích hợp.
Văn Nhân Dạ ngẩng đầu
lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt của y trong chốc lát, bỗng nhiên
nói: “Có phải sau khi ta Hợp Đạo ta có thể bảo vệ ngươi không.”
Giang Chiết Liễu hơi
giật mình.
Cho tới
nay, y thật sự rất mơ hồ cảm giác được sự chấp nhất của Văn Nhân Dạ
đối với chuyện này, tám mươi năm cô tịch yên lặng ngủ, loại chấp nhất này dùng
một phương thức bệnh hoạn dần trở nên sâu sắc, mặc dù hắn đã được chữa và
khôi phục trạng thái bình thường, nhưng đối với những ký ức thống khổ này, vẫn
khắc cốt ghi tâm, không thể xóa nhòa.(MNXX x TYT)
Hai chữ bảo vệ
này, đối với Giang Chiết Liễu mà nói, kỳ thật vẫn không phải chuyện người khác
nên làm với y.
Nhưng y không từ chối
đối phương, y cũng không muốn phản bác những lời này.
Giang Chiết Liễu hoàn
hồn lại, khẽ gật đầu, ngẩng đầu hôn hắn một cái, đáp một câu: “Đúng.”
Cánh xương ma
tộc bao phủ xuống, cuộn thành một cái lồng, giấu y ở bên trong, giấu y ở
trong hơi thở của Văn Nhân Dạ, che giấu y, vụn vặt, rồi lại cẩn thận hôn nhẹ.
Giang Chiết Liễu nghe
được tiếng nói của hắn rơi xuống bên tai, trầm thấp nội liễm, như trút
đư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.