Mũi kiếm giằng co với
lưỡi dao trong chốc lát, toả ra ánh sáng va chạm chói mắt.
Máu trên cổ tay Giang
Chiết Liễu dọc theo bên trong lan ra, chảy xuyên thấu vạt áo. Y cúi đầu
nhìn lướt qua ống tay áo, tay bị thương đột nhiên siết chặt, một trận
linh khí hàn ý tràn đầy từ trong đó vung ra, không hề yếu ớt chút
nào.
Văn Nhân Dạ bị sóng hàn
của Lăng Tiêu kiếm đẩy lui mấy bước.
Hai người vút lên không
trung, kéo dài khoảng cách không quá xa. Xung quanh cánh xương được
bao quanh bởi ma khí mênh mông.
Gió thổi cuồn
cuộn.
Mái tóc tuyết lạnh
như băng của Giang Chiết Liễu bị thổi bay lên, vén lên mái tóc trượt xuống
gò má. Y im lặng tĩnh lặng dừng lại đối diện Văn Nhân Dạ, đôi mắt dưới
hàng mi trắng tuyết đen kịt sâu thẳm.
Y phục trên người y
cũng bị gió thổi bay, dáng người thon dài, tuyết trắng một
mảng, tạo thành tương phản rõ rệt với một thân tối tăm của ma tôn đại
nhân.
“Văn Nhân Dạ.” Y nhìn
hai ngọn lửa màu tím nhảy lên, bình tĩnh nói, “Nếu ngươi bị ép
buộc thì chớp mắt một cái.”
Những lời trêu chọc này
có ý nghĩa hơn thực tiễn nhiều, y có thể phỏng đoán ra Văn Nhân Dạ
lúc này thân bất do kỷ, nhưng vẫn không nhịn được đùa giỡn với hắn.
Không biết vì sao,
xung quanh yên tĩnh, thiên địa rộng lớn, dưới trời đất chỉ có hai
người bọn họ nhìn thẳng vào nhau, cho dù lựa chọn kết quả khó
lường, y cũng cảm thấy thể xác và tinh thần của mình rất thoải mái,
sinh tử không tiếc.
Tiểu Ma Vương hẳn
là sẽ không đánh chết y... Đúng không?
Một chữ cuối
cùng ngập ngừng. Ngay khi Giang Chiết Liễu vừa mới hỏi xong một câu, ý
nghĩ này chưa kết thúc, thì một đạo hồng huyết đao rất ít xuất hiện đã đâm
vào trong lòng bàn tay của y, cực kỳ thô bạo bổ tới trước mặt.
Gió mạnh đến
nỗi gần như có cảm giác đau đớn.
Thân kiếm Của Lăng Tiêu
kiếm run lên, toàn thân ngưng tụ thành một thân ánh sáng lạnh, như
thể có băng tinh thực chất ngưng kết quấn quanh trên thân kiếm, nó đỡ mấy
chiêu với Huyết Đao Trảm Hồn. Cảnh giới tu vi của hai người và kiếm thuật đao
pháp cơ bản là tương đương nhau, chỉ kém vài phần cường độ thân
thể và thể lực.(MNXX x TYT)
Hai phu thê này đánh
nhau không quan trọng, sóng ánh sáng và hơi thở của Lăng Tiêu kếm cùng song đao
căn bản không cách nào trói buộc, địa hình của liệt cốc hoàn toàn thay đổi, hiện giờ không chỉ có
ngọn núi xung quanh bị san thành đất bằng phẳng, thậm chí đâm nứt đất sâu hơn,
khơi dậy dòng suối bắt đầu dâng trào.
Nếu đây là trận
quyết đấu bình thường vào thời Giang Chiết Liễu toàn thịnh, mà không phải dựa
vào ngoại vật gia trì, thì với năng lực chiến đấu lâu dài của y còn mạnh mẽ hơn
vài phần Văn Nhân Dạ, nhưng điều kiện của y không cho phép y đánh lâu dài.
Lợi thế đã được
đặt trên bàn, nếu không thể kéo Văn Nhân Dạ về, vậy hành động này của y có ý
nghĩa gì?
Đao quang kiếm ảnh
bay bổng phiêu tán, dấu vết từ xa mở động đất ra, chỉ có Bán Bộ Kim Tiên dám
đứng xem, ngay cả Thường Càn cũng bị Công Nghi Nhan và ma tướng kéo ra khoảng
cách xa, chỉ còn lại một mình nàng cầm dao hư không trong tay, tùy thời chuẩn
bị tiếp nhận tất cả tình huống sau chiến tranh của Ma hậu đại nhân.
Hai người giao thủ
không xa, Hà lão quỷ ngồi trên một đoàn hắc khí nín một hơi, một lần nữa
trải lồng quỷ khí lúc trước bị nổ nát trên mặt đất, lần này không mong có thể
chú ý tới Văn Nhân Dạ, chỉ cần làm liên l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.