Hà Sở Tự cũng cảm thấy
hơi buồn nôn đối với việc mình thu thứ như vậy vào trong cơ thể.
Chẳng qua lúc ông
ta luyện hóa đạo chủng, đó chỉ là một đạo chủng bình thường, nhưng
ông ta vẫn chưa luyện hóa tốt, thì đã bị Trương Thừa Chi cướp đi.
Tiếng đàn vỡ vụn gợn
sóng, từng tầng từng tầng truyền đến xung quanh, ngay cả Hà Sở Tự
cũng cảm thấy đầu óc kêu ong ong, ông ta nhìn thoáng qua Giang Chiết
Liễu đang ôm ngực nôn khan, ông ta cũng có chút thở không nổi, nhịn
không được cúi người nói: “Giang tiên tôn một kiếm chấn cửu
tiêu, ngươi cũng quá yếu ớt rồi. Tiếng đàn này...”
Lời ông ta còn
chưa dứt, ngón tay đụng phải bả vai Giang Chiết Liễu, thì đột nhiên
bị ma khí luân chuyển trong cơ thể đối phương chấn động. Ánh mắt Hà lão quỷ
chậm lại, bỗng nhiên hiểu lầm điều gì đó: “Văn Nhân Dạ đã làm gì
ngươi?”
Ông ta cũng không có
thiện tâm gì, cũng không hề có bất kỳ lo lắng nào về đồng chí Tiểu
Giang, nhưng dựa theo sự hiểu biết của ông ta về Văn Nhân
Dạ, người này làm sao có thể rót ma khí của mình vào trong thân thể Giang
Chiết Liễu, chẳng lẽ bề ngoài của hắn nhìn thì bình thường, nhưng thật ra bên
trong đã điên rồi, ngay cả người mình yêu nhất cũng tra tấn sao?
Hà Sở Tự giống như
điện quang đá lửa nghĩ một lần, suy nghĩ rẽ chín mười tám khúc
cua, sau đó ông ta nhìn Giang Chiết Liễu một lúc, rồi nhàn nhạt liếc qua
một cái.
“Hắn không ngược đãi
ta.”
Giang Chiết Liễu bình
tĩnh như nước, hời hợt trả lời.
Hà Sở Tự hoàn toàn
bị chấn động.
Trong lúc
nhất thời, ông ta thế nhưng không phân biệt được tính chân thật
của những lời này.
Giang Chiết Liễu
nhất thời rất có khuynh hướng ở ẩn, chẳng qua là ít khi biểu lộ ra
ngoài, lúc này thoạt nhìn y rất nghiêm túc bảo vệ hình tượng bá đạo
ma tôn: “Hắn chỉ là nhất thời sơ sẩy.”
“... Hậu
quả của việc sơ sẩy?”
“Suýt chút nữa làm ra
tai nạn chết người.” Chỉ nạo thai.
Hà Sở Tựu không
phản ứng lại được, ánh mắt đình trệ rất lâu, mới từ từ chuyển đến
trên người y.
Lão quỷ biết thể
chất thân thể người này, ông ta từng ngửi cự ly gần, rất thơm, làm cho
người ta rất dễ dàng mất khống chế.
Lúc này Quỷ tu có
chút hiểu được nhất thời “sơ sẩy” của đại ma đầu, nhưng ông
ta vẫn hơi cảm thấy kinh ngạc, ông ta nhìn thoáng qua kim quang và ma văn
bay loạn khắp nơi ở phía xa, thở dài nói: “Ngươi nhìn ngươi xem, còn không
bằ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.