Thằng nhóc không an
phận được bao lâu.
Giang Chiết Liễu tựa
vào trong lòng đạo lữ ngủ, có được một khoảng thời gian nghỉ
ngơi để giảm bớt mệt mỏi, chờ khi y tỉnh dậy, mưa nhỏ bên ngoài đã ngừng.
Trong không khí tràn
ngập mùi cỏ xanh nhàn nhạt.
Lăng Tiêu kiếm bị thu
vào trong cơ thể một lần nữa, mặc dù phản ứng mang thai của y mãnh
liệt, nhưng cũng không có tính bài xích quá lớn, cho nên vẫn có
thể tự nhiên nắm giữ khống chế thanh bội kiếm này.
Văn Nhân Dạ xoa thắt
lưng cho y một lúc lâu, cơ bắp tê dại đã khôi phục xúc giác. Nhưng nhóc con
trong bụng liên tục truyền tin tức, giống như cái máy nói.
“Còn một hai ngày nữa
mới đến Lan Nhược tự.” Văn Nhân Dạ nói: “Chờ ngươi lấy lại độn
pháp, ta và ngươi sẽ không cần phải đi đường như vậy nữa.”
“Miệng ngươi hình như
dối lòng, rõ ràng ngươi rất thích xe ngựa.” Giang Chiết Liễu vươn tay,
được Tiểu Ma Vương kéo ngồi dậy, có một chút ấn đến chỗ sưng đỏ chưa
tiêu, khi y ngồi dậy thì y đột nhiên phát hiện bên trong bị đặt thứ gì đó.
Giang Chiết Liễu
thoáng chốc nắm chặt cổ tay đối phương, nhắm mắt hoà hoãn lại một lúc, duy
trì tư thế ngồi vững, y có cảm giác một vâth nhỏ trơn trượt bị ép vào
sâu hơn.
“...Cái gì vậy?”
Giọng nói của
y vẫn chưa khôi phục, những lời này rất mềm mại, khàn khàn, âm cuối
có chút yếu ớt.
Văn Nhân Dạ ôm lấy y,
bảo đối phương đè trọng lượng lên người hắn, sau đó thành khẩn thành
thật nói: “Dược Ngọc.”
“... Là cái gì?”
“Ta sưu tập cùng với
song tu bí điển.” Mắt Văn Nhân Dạ tỏa sáng, cúi đầu hôn y: “Cái
này không làm sai, đúng không?”
Giang Chiết Liễu hối
hận vì đã thu Lăng Tiêu kiếm về, hiện tại y không thể đả thương được đối
phương, y cũng muốn đâm hắn một kiếm để trút giận.
“Ngươi,” Y thốt ra
một từ, cắn răng nói ra những lời còn lại, nhưng nửa ngày cũng không nói ra
được một chữ, một lát sau, y hít thở sâu một hơi, nắm chặt cổ tay đối phương
nói: “Ngươi có thể cân nhắc độ nông sâu được không.”
Văn Nhân Dạ nhìn y,
thần sắc nghiêm túc lắng nghe đề nghị của y.
“Ngươi bảo ta phải lấy
ra như thế nào đây?” Giang Chiết Liễu có chút đau đầu, “Để
sâu như vậy, ngươi muốn đưa thứ này đi gặp ma non một lần sao?”
“Có thể tan chảy.” Tiểu
Ma Vương vô cùng chân thành: “Chất lượng không phải ngọc bình
thường, ngươi yên tâm.”
Hắn nói
thêm: “Ngày hôm qua mài mòn bên trong, ta sợ ngươi sẽ luôn đau, cho
nên ...”(MNXX x TYT)
Giang Chiết Liễu thật
sự nghe được cũng không còn cách nào khác, nhưng cũng không muốn để ý tới h� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.