May mắn mà hết thảy
cũng không nghiêm trọng.
Cơ thể của Giang Chiết
Liễu có chút phản ứng mang thai khó chấp nhận đúng thật là không giống với
người thường, nhưng tính cách của y ổn định thành thục, cho nên có
thể ứng phó được.
Ngược lại, Văn Nhân Dạ
lại vô cùng lo lắng, một nửa là lo lắng thân thể đối phương không thoải
mái, bị thằng nhóc giày vò khó chịu, một nửa là lo lắng cho cây liễu
nhỏ có rất nhiều ý kiến với mình, còn vì mâu thuẫn
này mà muốn hòa ly với hắn, cho nên vấn đề trở thành chuyện lớn.
Tách ra là không có khả
năng tách ra rồi, Văn Nhân Dạ không thể chấp nhận được chuyện này.
Thiên linh thể chỉ mẫn
cảm và không chịu nổi trước khi phát sinh chuyện đáng xấu hổ kia, cách
hiệu quả nhất là tránh xa Tiểu Ma Vương, một mình chịu đựng một thời gian
là có thể áp chế phản ứng này xuống... Nhưng điều này dường
như chỉ là tạm thời, Giang Chiết Liễu không thể xác định sau này có giống
như vậy không.
Vào ngày đến Lan
Nhược tự, mưa vừa tạnh, bên ngoài chùa có một tiểu hòa
thượng đang quét đất.
Giang Chiết Liễu đã
xuống xe ngựa từ rất sớm, đi bộ xung quanh bên ngoài của Lan Nhược
tự, y vừa mới đến gần cái chổi quét đất, thì y cảm
thấy có một cảm giác rất kỳ lạ.
Dự cảm nguy cơ của
y từ trước đến nay rất mạnh mẽ và chính xác.
Tiểu hòa thượng vẫn
cúi đầu quét đất, lá rụng trên mặt đất bị quét sạch, khô
héo nứt nẻ, âm thanh quét đất cũng rất nhẹ.
Giang Chiết Liễu đứng
trước lá rụng, nhìn tiểu hòa thượng chuyên tâm quét đất, đột nhiên mở
miệng nói: “Lá rụng khó phân, sao phải thanh tịnh.”
“Cần quét lá rụng,
ngày đêm không ngừng, cuối cùng sẽ thanh tịnh.”
Đây là trụ
trì thường xuyên dùng lời lẽ sắc bén tranh biện với y ở Lan Nhược Tự.
“Hoàng hôn buông xuống,
ngày quét đêm quét, vĩnh viễn không có giải thoát.”
Tiểu hòa thượng vẫn
không ngẩng đầu lên, ngữ điệu hơi ngốc nghếch lặp đi lặp lại:
“Gió thổi mái ngói, ngói rơi vỡ đầu ta, ta không oán ngói này,
ngói này không tự do.”
Hắn không dừng lại, lại
nói một lần nữa, sau đó giống như là máy móc đã được thiết lập sẵn, lặp
lại rất nhiều lần. Ánh mắt Giang Chiết Liễu càng ngưng tụ, lòng bàn tay
chợt hiện ra Lăng Tiêu kiếm, thanh kiếm chém ngang qua, chặt đứt
chổi trong tay tiểu hòa thượng.(MNXX x TYT)
Trong chốc
lát hắn té trên mặt đất, run rẩy một lát, trong cổ
họng phát ra âm thanh giống như tiếng
đàn khó nghe làm cho người ta đầu váng mắt hoa kia.
Giang Chiết
Liễu nắm chặt vỏ kiếm, bên cạnh có thêm hơi thở của
Văn Nhân Dạ, hắn nhìn chằm chằm thân thể tiểu hòa thượng biến mất
không thấy, chỉ còn lại quần áo mỏng manh trên mặt đất.
“Đây là?”
Văn Nhân Dạ kinh ngạc nói.
“Đây là trù
tính tốt.” Giang Chiết Liễu ngẩng đầu lên, nhìn về phía mặt
tiền Lan Nhược Tự, ngay khi thân thể tiểu hòa thượng tiêu tan,
cả chùa ẩn thế nhiều năm cũng hiện ra hình mẫu vốn
có - những tĩnh thất thiền phòng thanh tịnh bình thản kia, bị đập
đến rách nát, cầm huyền đầy đất phát ra sóng âm trong những lỗ vết
nứt.
Hành
lang dài bị phá vỡ, hoa lan ngoài trời tĩnh
lặng bị cắt đứt thân cây.
Hô hấp Giang Chiết Liễu
chậm lại, lòng bàn tay thoáng căng thẳng, cất bước đi qua.
Dây đàn trên mặt đất
gợn sóng kịch liệt mà mạnh mẽ, nhưng xảy ra rất đột ngột,
giống như là một quyết định rất nhất thời mới khiến người đứng
sau làm ra hành động như thế.
Lan Nhược tự mấy
ngàn năm không xảy ra chuyện, trong mấy chục năm ngắn ngủi này lại
nhiều lần gặp khó khăn.
Y nhắm mắt
cảm nhận một hồi, phát hiên xung quanh vẫn còn có hơi thở của người
sống, y lập tức đi tới giải cứu. Những phật tu có tu
vi cao thâm n� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.