Khi Giang Chiết Liễu
tỉnh lại, y vẫn dựa vào trong lòng đối phương.
Xe ngựa đang di chuyển,
những giọt mưa nhỏ phát ra âm thanh mơ hồ.
Tiểu Ma Vương ôm
chặt lấy y, đặt tay lên thắt lưng y, lòng bàn tay dán lên làn da
nhẵn nhụi hơi lạnh, trùng khớp với với dấu vết loang lổ.
Giang Chiết
Liễu vẫn chưa tỉnh táo lại, cả người y đều đau, nhưng bị hơi thở
của đối phương hun đúc đến mức quá buồn ngủ, cho nên có thể bỏ qua sự
mệt mỏi này.
Một lát sau, ngay
khi Văn Nhân Dạ nghĩ rằng y lại ngủ thiếp đi, thì Giang Chiết Liễu
lại đột nhiên giơ tay lên, nắm lấy cổ tay người bên cạnh.
Trên xương ngón tay của
y có một dấu răng nông, y kéo móng vuốt của Văn Nhân Dạ ấn
vào bụng, và cơ bắp săn chắc trên bụng.
Văn Nhân Dạ lập tức cảm
thấy lo lắng, hắn ôm Giang Chiết Liễu hôn lên trán y, vừa cọ vừa nói: “Làm
sao vậy?”
Đầu tiên đối phương
không nói gì, im lặng một lúc lâu, mới lười biếng khàn khàn
nói: “Đau.”
Văn Nhân Dạ hơi giật
mình, phản ứng đầu tiên là cho rằng đây là sự tồn tại của ma non, bởi vì
không hấp thụ nhiều sức mạnh linh thể trên người y cho nên mới có thể làm đạo
thể bị hao tổn.
“Đâm quá sâu.” Giang
Chiết Liễu nói ngắn gọn, chôn ở bên vai hắn: “Nút thắt bị kẹt một
nửa, mài mòn, từ nơi này xuống dưới, đều đau.”
Ánh mắt Văn Nhân Dạ hơi
dừng lại, lúng túng nói: “Chỉ dẫn trong song tu bí điển
là sai, ta không nghĩ tới nó chỉ dành cho cùng chủng tộc, dựa
theo cấu tạo của ma tộc mà nói, trong khoang tử cung của nữ ma có răng
cưa...”(MNXX x TYT)
Giang Chiết Liễu hít
sâu một hơi, nghi ngờ: “Răng cưa?”
“Ừm.” Tiểu Ma
Vương thành khẩn trả lời.
Ma tộc không có phong
tục nam hôn nữ gả, gả cưới là dựa vào sức chiến đấu để quyết định. Cho nên cấu
tạo bên trong của nữ nhân Ma tộc cũng sẽ không thua nam nhân, thậm chí còn còn
có thể hung tàn hơn vì chính họ là người sinh con nối dõi.
Sau khi Văn Nhân Dạ
giải thích xong, trong tiềm thức Giang Chiết Liễu tưởng tượng ra quá trình giao
hợp của bọn họ, nghĩ đến Công Nghi Nhan mang mặt nạ chim ưng màu trắng, không
hiểu sao y lại cảm thấy có chút kính trọng.
Nhưng răng cưa của
bọn họ, nói cho cùng cũng là vì tỷ lệ thụ thai thành công, và để giảm bớt việc
bị nam nhân kém chất lượng quấy nhiễu, đây là lựa chọn tiến hóa của vạn vật.
Song tu bí
điển dành cho cùng chủng tộc, cho nên đối với loại chủng tộc ngẫu nhiên,
tự do giới tính, lập trường yêu đương mâu thuẫn, cũng có một chút bất hòa nho
nhỏ.
Sự bất hòa này cũng
không tính là nhỏ. Giang Chiết Liễu nhắm mắt lại nghĩ.
Kỹ thuật của Văn Nhân
Dạ quả thật có tiến bộ, nhưng bởi vì sách giáo khoa sai lầm, và kinh nghiệm
thiếu hụt, dẫn đến nửa chừng vẫn bị kẹt ở bên trong, không lên được, rút không
ra, bị mô mềm bao bọc thắt cứng ở bên trong, vẫn mài tới mài lui, không thể di
chuyển.
Lúc đó Giang Chiết
Liễu ngồi ở trên thắt lưng hắn, cúi đầu chẫm rãi hôn hắn, vốn thể lực và trạng
thái đều không tệ, chuẩn bị cùng Tiểu Ma Vương tranh cao thấp, xem có cơ hội
chống lại Ma Tôn đại nhân không. Nhưng ý niệm này vừa mới nổi lên, đã bị
lớp ben ngoài mô mềm ngoài nút thắt đột nhiên mài mạnh đến chỗ kỳ quái, lực
thắt lưng bỗng nhiên bị rút khô, lập tức mềm nhũn xuống.
Y mẫn cảm quá mức, sau
khi cất trứng dường như càng nghiêm trọng hơn.
Một chút biến hóa của
Giang Chiết Liễu cũng không thể thoát khỏi tầm nhìn của đối phương, Văn
Nh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.