Giang Chiết Liễu im
lặng một lát, nói: “Ta không hiểu vì sao ngươi lại kiên trì
không tính người này vào.”
Đại Hà theo lời
lão quỷ tiếp tục nói: “Nhưng lão quái vật cũng không có lý do gì
để làm như vậy. Hắn là một nam nhân cực kỳ đàng hoàng, nếu ngươi trở lại
hàng ngàn năm lịch sử trước, ngươi có thể nhìn thấy tên của hắn... Nhưng ở
hiện tại đối với một số người thì đúng là thoát ly thời đại.”
“Động cơ cướp đoạt năm
đó của hắn vô cùng khó hiểu.” Nàng nói, “Thứ hắn lấy đi là đạo chủng của
đại đạo cuối cùng.”
Đại đạo cuối cùng đúng
là rất phù hợp với triết lý quỷ tu, năm đó Hà Sở Tự có được cái này là
chuyện hết sức bình thường.
“Đại đạo cuối
cùng...” Giang Chiết Liễu lặp đi lặp lại một lần, ghi nhớ mấy câu
này, “Nếu đã là tiền bối rất đàng hoàng, vậy có thể không nhất định
là hắn. Đến tột cùng là ai, vậy thì cần tiếp tục kiểm chứng.”
Hai người trò
chuyện xong, Giang Chiết Liễu đồng ý yêu cầu của Hà Sở Tự, chẳng
qua y chỉ hứa hẹn sẽ đưa ra với Văn Nhân Dạ, mà Tiểu Ma Vương có thể thực sự
tuân thủ không, thì còn phải xem chính hắn.
Nhưng Hà Sở Tự còn có
lòng tin hơn cả chính y, lão quỷ dù sao cũng đã từng thấy Văn Nhân Dạ
phát điên đêm, trình độ khủng bố rất khó để hình dung. Ở trong
lòng hắn, cũng chỉ có Giang Chiết Liễu có được năng lực ngăn cản hắn.
Khi hai người bước
ra khỏi phòng, Văn Nhân Dạ gần như đã nhìn nước trà trước mắt đến mức bốc khói.
Con mèo cũng theo hắn nhìn chằm chằm, tròng mắt nheo lại thành một
đường, sau đó thò đầu vào, cuộn lưỡi liếm một ngụm.
Khi Giang Chiết
Liễu dừng lại trước mặt hắn, đôi mắt tím của Tiểu Ma Vương và con ngươi
của con mèo nâng lên, nhìn về phía y không chớp mắt.
Giang Chiết Liễu
vẫn cảm thấy hành vi của hắn rất giống động vật nhỏ, nhưng không ngờ lại
giống như vậy. Đôi mắt tím của Văn Nhân Dạ sáng hơn, giống như toàn bộ
hình ảnh vì sự xuất hiện của y mà được tô thêm một lớp màu sắc, thế giới
thoáng chốc trở nên mới lạ và thú vị.
“Trở về?” Văn Nhân Dạ hỏi, hắn tự giác tìm ra biện
pháp, không cần phải ở lại U Minh giới.
Giang Chiết Liễu
gật đầu, nói: “Trên đường trở về, lại đến Lan Nhược Tự bái phỏng
Minh Tịnh thiền sư một lần nữa.”
Ngay khi y vừa dứt
lời, lỗ tai hồ ly cô nương ở một bên run lên, bị ầm ĩ suýt chút nữa nhảy dựng
lên, sau đó mặt ngoài trấn định thò mặt tới, chớp chớp: “Các ngươi đi
đâu vậy?”
Giang Chiết Liễu đã
hiểu rõ rất nhiều chuyện sau khi mình ngủ say, cũng nghe được
hành động đối xử tử tế của Hà Sở Tự với Minh Tịnh từ những lời đồn, làm
cho người ta không thể không suy tư liên tưởng, cho rằng giữa bọn họ có chút
sâu xa.
Chẳng qua là quan hệ
phức tạp không thể suy đoán được, cho nên chỉ có thể dựa vào những lời nói bóng
nói gió để quan sát manh mối.
“Đến Lan Nhược
tự.” Giang Chiết Liễu lặp lại, “Ta có chút việc muốn hỏi thiền sư.”
Đại Hà nhỏ giọng
nói: “Có thể cho ta đi theo không?”
Giang Chiết Liễu nhìn
nàng, chậm rãi nói: “Theo lý thuyết thì không phải không thể, nhưng
Văn Nhân Dạ không thích.”
Đại Hà kinh ngạc
xoay tầm mắt, bắt gặp ánh mắt ma tôn đại nhân, trong lòng nàng lập tức đánh
trống lui bình nhiều lần, rụt đầu lại: “ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.