Tình huống của mèo báo
yêu dường như không tốt như trong tưởng tượng.
Nó vẫn
cắn lồng, mài lan can, và dường như cần rất nhiều thời gian dài
để dạy bảo.
Thường Càn tạm
thời gánh vác trách nhiệm dạy dỗ nó.
Rắn nhỏ ngồi trên
một tấm thảm mềm bên cạnh lan can, trong tay cầm một cây gậy mèo tự chế, được
làm bằng khăn, thêm hai lớp bùa bảo vệ để tránh bị mèo cắn nát.
Cậu tùy ý lắc
lắc gậy mèo trong tay, nhìn ánh mắt con mèo không ngừng lắc lư theo thứ
trong tay cậu. Thường Càn dùng một đầu mềm gãi mũi Tiểu Lạc một cái, thấy
cái đuôi tráng kiện đầy bông của mèo báo căng thẳng, che mặt hắt hơi.
... Tại sao lại
che mặt? Thường Càn một tay chống hai má nhìn nó.
Tính hung dữ và công
kích của đối phương đã giảm bớt đi rất nhiều, nhưng bởi vì lồng sắt đặt ở
dưới mí mắt Giang Chiết Liễu, cho nên gián tiếp cản trở chuyện “nhân sinh
đại sự” của Văn Nhân Dạ, cho nên tiểu thúc thúc của cậu có vẻ rất không
thích tiểu yêu này.
Chính xác mà
nói, tiểu yêu nào gần gũi với ca ca thì hắn đều không thích.
Chóp mũi Tiểu
Lạc đỏ au, trên gương mặt có một chút hoa văn, giống như một con báo con.
Nó bị Thường Càn chọc đến không thoải mái, đảo mắt mèo,
lại nhìn về phía Giang Chiết Liễu, bắt đầu cào lồng.
Không thể di chuyển.
Con mèo bắt đầu nghiến răng, răng mài trên lồng sắt kêu cót két.
Giang Chiết Liễu bị hấp
dẫn sự chú ý, y ngước mắt nhìn nó một cái, thấy mắt mèo trông mong nhìn
qua, nó dùng đầu lưỡi nhỏ gai ngược liếm miệng, ánh mắt trong mong
nhìn y.
Thường Càn
nói: “Chỉ sợ hắn lại cắn huynh.”
Giang Chiết Liễu
không nói gì, mà nhìn nhau với mèo báo yêu một lát, sau đó mới
nói: “Vẫn còn là một đứa trẻ.”
“Là một đứa trẻ biết
cắn người.” Thường Càn nhíu mày, “Giống như một con quái vâth
kiêu ngạo ngang ngược, dã tính khó thu nhận, dễ dàng làm ca ca bị
thương.”
Giang Chiết Liễu gật
đầu, không định nói gì nữa, y cũng hiểu rõ tốt nhất không nên thả nó ra.
Nhưng ngay sau
khi tầm mắt y nhìn đi chỗ khác, thì con mèo bắt đầu nóng nảy. Nó cảm thấy
nó mất đi ánh mắt của người tin cậy nhất, nó dùng cái đuôi xù lông gặm lồng,
không chỉ làm ra tiếng vang két lét, còn bắt đầu khóc.
Ngay từ đầu Thường Càn
không phát hiện ra nó khóc, muốn dùng gậy chọc mèo đánh lạc hướng sự chú ý
của Tiểu Lạc, nhưng kết quả đầu tròn bị cắn lấy, cậu đối đầu với một đôi mắt
mèo ngập nước mắt.
Cậu vô ý thè lưỡi rắn
ra.
Lưỡi rắn lạnh lẽo, khí
tức xông thẳng tới. Nhưng con mèo dường như không sợ hãi, nó tuyệt vọng muốn
thoát ra khỏi lồng.
Thường Càn đe dọa không
có kết quả, cho nên muốn gia cố lại lồng sắt, nhưng kết quả ngón tay của cậu bị
mèo ngậm lấy, răng nhọn cắt đứt ngón tay cậu.
Nhưng thật ra đối
phương không cắn.
Thường Càn trầm mặc một
lát, cảm thấy có chút khó tin, cậu rút ngón tay về, nhìn ánh mắt mơ hồ
rưng rưng của đối phương.
Cậu có chút do dự, ngay
tại khoảng trống này, đối phương vọt ra cửa lồng sắt, mạnh mẽ đánh ngã cậu
xuống.
Mèo ngồi trên người
cậu, hàm răng nanh với móng vuốt sắc nhọn đè lại bả vai Thường Càn, cào vào áo
giáp ma tộc trên người cậu. Mèo báo yêu há to miệng, cắn xuống một ngụm.
Nếu vết cắn này
của nó thật sự cắn xuống, thì chờ đợi nó hẳn là thời gian dài giam cầm và huấn
luyện khôi phục. Thân thể rắn nhỏ tùy thời có thể mọc ra vảy, có thể ngăn cản
ngoại lực tiến công, hơn nữa bội kiếm của cậu đã bắt đầu rung động, chỉ cần ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.