Thường Càn cùng mèo
rừng ngồi cạnh nhau, từ rạng sáng nhìn đến bình minh, xem sao trời minh diệt,
sao sớm nhấp nháy.
Đây là một đêm yên
bình.
Trên ngọn cây có tiếng
chim kêu ríu rít. Thường Càn ngồi bên cạnh mèo, cái đuôi nó vung lên, móng vuốt
ngoan ngoãn đè ở trước người, ngao ngao mấy tiếng đe dọa chim trên cây.
Thời điểm nó sắp lao
ra, Thường Càn liền nhéo gáy nó ấn về.
Dục vọng đi săn bị ép
dập tắt. Một con tiểu yêu không có linh trí, cùng một con bán yêu, trầm mặc an
tĩnh ngồi ở chỗ cũ, giống như có tâm sự, lại giống như không có chuyện gì.
Tiểu miêu không có linh
trí thì có tâm sự gì? Thường Càn chống cằm, ánh mắt nhìn lá xanh rơi xuống mặt
nước, cậu nghiêng đầu, nhìn sườn mặt mèo nhỏ, nhìn tròng mắt màu hổ phách xinh
đẹp.
Bởi vì thể chất bán ma,
tinh thần lực của cậu khá tốt, sẽ không cảm thấy mỏi mệt. Con mèo này là lúc
cậu xem sao thấy bị ném từ trong xe ngựa ra ngoài, sau đó ủy khuất nằm bẹp bên
chân cậu.
Thường Càn thu hồi ánh
mắt, nghĩ đến tiểu thúc thúc khi trở về có nói mấy câu, vươn tay nhìn thoáng
qua lệnh bài phong ấn trong lòng bàn tay.
Cậu không biết nên thể
hiện ra loại tâm tình gì.
Ngũ vị trần tạp, trăm
mối cảm xúc ngổn ngang.
Thiếu niên muốn trưởng
thành, chỉ là cậu không muốn dùng phương thức này. Cậu thà chính mình vết
thương chồng chất, trắc trở lớn lên, cũng không muốn thế gian tốt đẹp này vì
cậu mà tan vỡ.
Thường Càn thu hồi lệnh
bài, nhìn thấy nắng sớm lộ dưới tầng mây, ánh bình minh phủ kín phía chân trời.
Ánh sáng tràn vào cánh
tay cậu, chiếu lên vỏ kiếm lạnh lẽo.
Con rắn nhỏ duỗi tay
tóm được một chút quang mang, quang mang từ khe hở ngón tay xuyên qua. Mèo con
bên cạnh ngẩng đầu, vươn móng vuốt cùng
đệm mum múp thịt chọc đối phương, da lông bị nắng sớm chiếu đến phát sáng..
Thường Càn nhắm mắt lại
rồi mở ra, xách mèo lên, về xe ngựa.
Dựa theo lộ trình kế
tiếp, thực nhanh là có thể đến U Minh Giới.
Ma mã xoay cổ, đối với
vị bán Ma làm bạn với nó nhiều ngày đã sớm quen. Hai người thậm chí có thể
thông qua ma khí tiến hành giao lưu ngắn ngủi.
Lộc cộc vang lên, lục
lạc bên trên cũng vang lên, đi qua rừng rậm Yêu giới.
Màn xe bị một bàn tay
xốc lên, thanh âm Giang Chiết Liễu có hơi khàn khàn, nhưng không nghiêm trọng
lắm, ngữ điệu rõ ràng, hơi thở vững vàng.
“Trời sáng……”
“Đúng vậy.” Thường Càn
nói, “Ca ca muốn dừng lại chút sao?”
Giang Chiết Liễu có
chút choáng váng, đây cũng là phản ứng thường gặp nhất lúc mang thai, nhưng
chàng không xác định. Bất quá choáng váng rất nhẹ, không cần thiết dừng
lại.(MNXX x TYT)
“Không cần, đi thôi.”
“Được.”
Thường Càn sau khi lớn
lên tính cách cùng khi còn nhỏ có hơi khác, cậu nói cũng không nhiều, có một
chút lạnh nhạt. Nhưng thiếu niên đối Giang Chiết Liễu cảm tình vẫn luôn sạch sẽ
thuần túy, c ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.