Văn Nhân Dạ như hổ rình
mồi nhìn chằm chằm chén trà Thanh Lâm đưa cho Giang Chiết Liễu.
Nước trà xanh
biếc, bọt chìm xuống đáy chén, không ngừng tụ tán, tản ra mùi thơm
nhạt và xa xưa.
Hắn cảm thấy bị
khiêu khích, nhưng thái độ của Thanh Lâm lại quá tự nhiên khiến
hắn không có nơi nào để làm khó dễ.
Giang Chiết Liễu chỉ
uống vài ngụm, sau đó đặt chén chén trở lại bàn, nói với
nàng: “Cảm ơn ngươi... Đây là tiểu yêu ta mới nói với
ngươi, ngươi có cách nào để nó khôi phục lại thần trí của mình
không.”
Thanh Lâm nhìn con
mèo bị nhốt lại, ánh mắt tra xét đưa trên người nó một lát, sau
đó nói: “Năm đó ta khuyên ngươi không nên thu nhận quá nhiều tiểu yêu
quái dính lấy ngươi, nhất thời dịu dàng khoan dung sẽ khiến
chúng nó nhớ lâu lắm. Đến cuối cùng, không phải chết vì thiếu cảnh giác với
nhân tộc, mà là bị vây khốn bởi sự gần gũi, ỷ lại vào ngươi, không thể
trưởng thành.”
Lúc nàng nói
những lời này, A Sở ở một bên theo đó gật đầu, nhưng ánh mắt của
hắn vẫn dính vào trên người Giang Chiết Liễu, trong mắt quả thực
tràn ngập ánh sao nhỏ.
“Ta biết.”
Giang Chiết Liễu nói: “Sau này ta sẽ không làm như vậy nữa.”
Thanh Lâm đảo
mắt, như có như không nhìn thoáng qua Văn Nhân Dạ, lộ ra một nụ cười
thong dong với hắn, giống như thật sự không có ý gì khác.
Tiểu Ma Vương có chút
tức giận. Giống như một con sư tử nhỏ chứng kiến một con chim công cầu hôn ái
nhân của mình. Nếu lúc này hắn thả đuôi ra, cái đuôi xương cứng rắn hình
xương cá kia đã đâm vỡ bàn ghế của Vạn Linh cung từ lâu.
Giang Chiết Liễu dường
như không nhìn thấy sóng ngầm của hai người bọn họ đang bắt đầu khởi động,
y bình tĩnh lẳng lặng tiếp tục nói: “Văn Nhân Dạ đã không cho yêu tộc xa
lạ đến gần thân thể ta từ lâu rồi.”
Thanh Lâm: “...”
Nàng đột nhiên cảm
thấy đần độn vô vị, cảm thấy ngay
cả việc làm cho Văn Nhân Dạ ngột ngạt cũng không thú vị như nữa.
Thanh Lâm đứng lên,
cúi đầu trước mặt Tiểu Lạc, đưa tay nhấc cằm con mèo lên,
nhìn đôi mắt mèo khi thì khuếch tán, khi thì ngưng tụ.
“Tâm trí đã tan vỡ.”
Nàng đánh giá, “Là tông sư giỏi ảo cảnh,
hoặc là... Cao thủ âm tu đỉnh cấp?”
Giang Chiết Liễu nhớ
lại khối đá giấu âm bụng rỗng khiến người ta ghê tởm nọ, trả
lời: “Là tiếng đàn khó nghe của cao thủ âm tu đỉnh cấp.”
Nhìn có vẻ thật sự gặp
không rõ tai họa, và rất có ý kiến với vị âm tu này.
Thanh Lâm bị hình dung
của y chọc cười, từ nội tâm nàng cảm thấy Giang Chiết Liễu rất thú vị,
rất ưu tú, không chỉ bị thiên linh thể và mặt của y hấp dẫn. Nhưng cũng giống
như quyết định lúc trước của nàng, nàng sẽ không vì sở thích của mình mà từ bỏ
yêu giới, càng sẽ không vì Giang Chiết Liễu và Văn Nhân Dạ xảy ra xung đột
không chết không thôi.
Mưu đồ của nàng vẫn
luôn rất có chừng mực, Thanh Long Chân Quân vẫn luôn rất chín chắn.
“Âm tu khó nghe như
vậy, hẳn là không thấy nhiều.” Thanh Lâm xoa hai má mèo, đôi mắt dựng thẳng như
rắn nhìn chằm chằm đối phương, đôi mắt màu xanh biếc hiện ra sóng quang u ám,
linh khí xoay quanh nàng dần dần tản ra bốn phía, nhẹ nhàng lượn lờ xung quanh.
“Âm tu thường phụ
trợ tu ảo cảnh.” Giang Chiết Liễu nói: “Xinh đẹp, có sức hấp dẫn, mới
là ưu tiên hàng đầu của bọn họ.”
“Cũng có lẽ ngươi
gặp phải cái kia cho nên mới đặc biệt không có thiên phú.”
Hơi thở yêu tộc tản ra.
Thanh Lâm mở miệng
con mèo ra, phun ra long châu đã ngưng tụ và rót vào trong cơ thể con mèo, mèo
báo yêu giãy dụa đột nhiên dừng l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.