Xung quanh Miểu Vân
Sơn có tổng cộng ba tảng đá như thế này, từng viên bị từng người một
phá hủy.
Mà những yêu tộc đã
nhập ma kia, lại không thể khôi phục, chỉ có thể trở về nguyên hình, cho
dù là tu vi mấy trăm năm, đều phải tu luyện lại, nếu không về
lâu dài cũng có một ngày sẽ chết dưới đao kiếm của tu sĩ, hoặc là đạo tâm vỡ
nát, nói chung là không thể song toàn.
Chỉ có con mèo báo yêu
tên Tiểu Lạc tạm thời bị mang đi, bởi vì vì nó là tiểu yêu duy
nhất có phản ứng với thế giới bên ngoài. Chính xác mà nói, là chỉ có
phản ứng với giọng của Giang Chiết Liễu.
Tiểu Lạc bị nhốt ở bên
trong lồng sắt khổng lồ. Tai của nó rất lớn, tai mềm dựng thẳng, chiếc
đuôi to lớn quấn quanh lồng sắt, được đặt trên mặt đất bên trong xe
ngựa.
Xe ngựa là không gian
xếp, cho nên có thể đặt được một cái lồng sắt mà không bị chật.
Mặt đất được trải
chăn mềm. Nó cúi đầu và chôn mình vào cơ thể của mình, cuộn mình
lại, móng vuốt trên ngón tay với móc nhọn trên mép lồng, giống như
trở về bản tính núi rừng của nguyên mẫu.
Đây là một con mèo
giống như một con báo con, khi bị nhốt trong lồng không hề ồn ào, nhưng rất hay
ôm lan can gặm nhấm, răng nanh sắc nhọn trong miệng mài phát ra tiếng cót
két.
Giang Chiết Liễu
ngồi bên cạnh đọc sách, dưới thân là cái ghế nhỏ y yêu thích,
ghế nhỏ được đan bằng mây, phía trên trải hai lớp chăn mềm. Ở giữa
thắt lưng y đeo một cái dải lụa cung điện mảnh khảnh, phía dưới buông xuống một
sợi tua tinh tế.
Con ngươi của tiểu
yêu nhìn chằm chằm vào chiếc tua mỏng bên cạnh vạt áo của y, đầu và
tai dựng đứng của nó đều xoay chuyển theo, cử tới động lui.
Giang Chiết
Liễu đang đọc sách trước kia, y đã mang về một ít sách cũ từ nơi ở cũ của
mình, bên trong có một ít ghi chép hữu dụng.
Ngay khi y lại
lật qua một trang, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng “cạch”. Giang Chiết
Liễu theo âm thanh ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy hàm răng nhọn trong miệng Tiểu
Lạc bị mắc kẹt vào trong thanh lồng.
... Giống như nó không
thể rút ra.
Chỉ số thông minh của
tiểu yêu này dường như đều đã trở về bản năng ban đầu, không chỉ trở về bản
năng, mà còn có chút ngốc nghếch.
Giang Chiết Liễu nhìn
một lát, đánh giá xem nó thật sự không rút ra được mới di chuyển về phía trước
một chút, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt con mèo báo yêu.
Tiểu Lạc ngơ ngác nhìn
y, trong ánh mắt không có tình cảm, bản năng chiếm đa số, giống như là
đang nhìn đối tượng đáng tin cậy duy nhất trên đời này.
Giang Chiết Liễu thu
lưu nó, cho nên trong tiềm thức, tiểu yêu này coi y là... Mẫu thân?
Y nhìn thoáng qua hàm
răng bị kẹt vào trong lồng sắt, đưa tay thử chạm vào, y phát hiện đối
phương không cắn mình, cho nên yên tâm quan sát góc độ cắm sâu, đưa tay sờ
sờ cằm Tiểu Lạc.
Tâm trạng căng thẳng
của nó ổn định lại, con ngươi mèo ngơ ngác nhìn y.
Giang Chiết Liễu
đẩy mặt nó ra, nghiêng sang một bên, sau đó nhẹ nhàng gõ lồng sắt một cái,
chỗ lồng bị thủng chấn động, tách ra khỏi răng nanh.
Con mèo liếm liếm răng,
sau đó lại thò đầu, mặt dán trên lồng sắt, không chớp mắt nhìn Giang Chiết
Liễu.
Giang Chiết Liễu cũng
nhìn nó, y biết rõ sẽ không có trả lời, nhưng vẫn thuận miệng
hỏi: “Sau khi ta đi, Miểu Vân Sơn đã xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Lạc hơi run
rẩy, dường như đang rất nghiêm túc muốn nghe đối phương nói gì đó, chuyên chú
phân tích nội dung trong đó.
Nhưng hiện tại nó không
có thần trí, căn bản không thể phân tích được lời nói trong
miệng “mẫu thân”.
“Nghe không hiểu
sao?” Điều này nằm trong dự liệu của y: “Chúng ta đến
Vạn Linh cung trước, ta đi gặp Thanh Lâm, nếu như Yêu tộc Thanh Long
Chân Quân cũng bó tay với dáng vẻ này của ngươi, thì ta cũng chỉ có thể đối đãi
với giống như những tiểu yêu khác, cho ngươi trở ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.