Ngay cả ma non ở Ma giới cũng hung tàn.
Ma non tròn trịa giống như một quả
bóng, nhưng thực ra nó có thể vươn cánh nhỏ và móng vuốt nhỏ, không thể
nói là không đẹp, chỉ là có chút... kỳ lạ.
Nhãi con kia được Tiểu Ma Vương xách lên
giáo huấn, sau đó như quả bóng da lăn đi. Giang Chiết Liễu yên lặng
nhìn “trứng” nảy vài cái trên mặt đất, không cam
lòng đi.
Thực sự khó xử.
Quả trứng còn chưa hoàn toàn biến mất
trước mắt, thì Giang Chiết Liễu đã bị Tiểu Ma Vương cứng rắn nắm lấy
tay, kéo y trở lại Kinh Sơn điện.
Văn Nhân Dạ rất không vui. Từ khi Giang
Chiết Liễu nói ra ý nghĩ muốn rời khỏi Ma giới thì trong đầu hắn bắt đầu hoảng
hốt và lo âu, rõ ràng trước mắt đang ở trong trạng thái và hoàn
cảnh an toàn, nhưng hắn vẫn cảm thấy nguyên mẫu của mình đang
rục rịch, răng nanh ngứa ngáy, ngay cả ánh mắt cũng hơi hoá ngọn
lửa nóng rực.
Đây là do hắn không khống chế được, hắn
rất khó tự mình kiềm chế trong thời gian ngắn. Hắn vừa không
vui, vừa sợ cây liễu nhỏ nhìn ra sẽ lo lắng, cho nên hắn không
nói gì, tối nay cũng không có ý định ở lại.
Mặc dù trạng thái tinh thần của Văn Nhân
Dạ không ổn định, nhưng thái độ của hắn đối với Giang Chiết Liễu vẫn duy trì ở
một đường thẳng nằm ngang – hắn vẫn coi y là món đồ dễ vỡ cần phải cẩn thận bảo
quản.
Mãi cho đến khi đến Kinh Sơn
điện, Văn Nhân Dạ mới từ từ buông tay ra, kiểm tra xem đối phương có bị
mình nắm đỏ không, xác nhận không có việc gì mới đè lên vai y để đối
phương ngồi xuống, sau đó không nói một lời cởi áo choàng bên ngoài
cho y, cởi giày gấm ra. Tình cảnh này không hiểu sao lại hiện ra một khí
chất hiền thê lương mẫu*.
(*) mẹ hiền vợ tốt.
Kể từ sau khi Giang Chiết Liễu tỉnh
lại, mặc dù hai bên tình thâm ý sâu đậm, tôn trọng lẫn
nhau, nhưng luôn có xích mích trong loại chuyện này, chỉ trong vòng
vài ngày ngắn ngủi, thì đây đã là lần thứ ba bọn họ sinh hờn dỗi.
Tình yêu thực sự khó nói. Giang Tiên
Tôn hơn một nghìn tuổi mới chào đón mối tình đầu khẽ thở dài, đè
tay đối phương lại.
Mu bàn tay Văn Nhân Dạ bị y đè lại, hắn
nhìn chằm chằm ngón tay thon dài của đối phương, nhìn chằm chằm móng tay mượt
mà trong suốt, vẫn không nói gì.
Bàn tay này không tái nhợt như trước,
nhưng vẫn lạnh như trước, đây là vấn đề thể chất của Giang Chiết Liễu. Xúc
cảm lạnh lẽo đặt trên mu bàn tay Văn Nhân Dạ, không có sức lực gì, nhưng lại có
thể ngăn chặn được hắn.
Y luôn ỷ vào việc hắn thích y mà ra
chuyện gì đó khiến hắn buồn. Văn Nhân Dạ nhìn chằm chằm ngón tay của mình,
thầm nghĩ.
“Sao Tiểu Ma Vương lại không vui?” Giang
Chiết Liễu giơ tay xoay má hắn: “Đến đây, để ta dỗ dành ngươi.”
Nam nhân trưởng thành đương nhiên sẽ
không vì bất đồng ý kiến mà so đo với ái nhân trẻ tuổi. Có đôi khi y còn
cảm thấy dáng vẻ tức giận của đối phương rất đáng yêu, nhưng có đáng yêu đến
đâu thì cũng không thể mặc kệ, trước kia còn có thể chờ hắn tự chữa lành, nhưng
hiện tại có lẽ không tự chưa lành được, lỡ như hắn suy đoán linh tinh chui vào
ngõ cụt xảy ra chuyện gì, thì ai đền bù cho y một đạo lữ đáng yêu như vậy chứ?
Trên đời này người cảm thấy ma tôn
đáng yêu cũng chỉ có một mình y.
Giang Chiết Liễu trải qua nhiều
chuyện, cho dù có chút cảm xúc phập phồng, thì lập tức cũng sẽ tỉnh táo lại,
không bị ảnh hưởng đến hành vi xử sự chút nào.
Văn Nhân Dạ nhìn vào mắt y, ánh mắt trầm
vào trong con ngươi đen nhánh của đối phương, một lúc lâu sau mới
nói: “Ngươi đừng rời khỏi Ma giới, được không?”
Nụ cười trên môi Giang Chiết
Liễu thoáng dừng lại, không lập tức trả lời, mà đến gần hắn, nhìn chằm
chằm đối phương nói: “Ngươi thấy ta quá yếu ớt.”
“Không
phải.” Văn Nhân Dạ cố chấp với ý kiến của mình: “Thân thể của ngươi
vốn không tốt, Chiết Liễu, ngươi ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.