Giang Chiết
Liễu cảm thấy mình đã thất sách.
Y đâu chỉ là thất
sách, cả đời này y chưa từng lường trước sai lầm nghiêm trọng đều xảy ra
với mình.
Y đối xử với Tiểu
Ma Vương cẩn thận nâng trong lòng bàn tay, cho nên mới có thể dùng thái độ
tương đối cứng rắn làm một trận lớn như vậy, hi vọng có thể khiến đầu óc Tiểu
Ma Vương tỉnh táo lại. Nhưng y không ngờ rằng trạng thái của đối phương lại hỗn
loạn như vậy, y vừa mới quen thuộc tiết tấu và cường độ, thì đã
bị thiên phú chủng tộc của Ma tộc phản kích trở về.
Thật kinh
khủng, cường độ và độ bền đó y không muốn trải nghiệm lần thứ hai
trong đời.
Nhưng mặc dù Văn Nhân
Dạ không được việc, nhưng ít nhất cũng có tư tưởng hiếu học, hắn
cứ luôn hỏi y còn đau không, nhưng Cây liễu nhỏ không muốn nói một chút
nào, ngay cả khóc cũng không có sức, mềm nhũn bị hắn ôm vào trong lòng.
Một lần sảy chân để hận
nghìn đời.
Anh hùng khí phách
đều hóa thành hư không.
Ngay từ đầu, Giang
Chiết Liễu thật sự đã chứng minh mình với Văn Nhân Dạ, khiến tên ma tộc bị
sắc đẹp mê hoặc này rất kinh ngạc, nhưng sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì
thật sự không được, quyết đấu phân cao thấp chưa thành mà giữa đường đã
sụp đổ.
Tiểu Ma Vương thật gian
lận.
Cấu trúc cơ thể
của nhân tộc, cho dù là thiên linh thể rất có thiên phú ở phương diện
này, thì cũng không thể so sánh với Ma tộc. Nửa mắt của Văn Nhân Dạ đều
nổi lên lửa ma, không thu lại được, thiêu đốt nhiệt liệt mà lại mạnh mẽ, phập
phồng theo tình cảm của hắn .
Cũng chính vì cảm
xúc dao động cho nên mới làm cho một phần lý trí của hắn thối lui. Cánh xương
mở ra bao lấy Giang Chiết Liễu, giống như một sự giam cầm không có cảm
giác an toàn. Răng nanh sắc nhọn của Ma tộc xẹt qua cổ y, liếm da thịt ửng
đỏ của y, vết thương và vết hôn loang lổ đan xen nhau, tình hình chiến đấu rất
tàn khốc.
Lúc bị kẹt ở bên
trong, Giang Chiết Liễu gần như cảm thấy đối phương đã bị bản năng
liên lụy hơn nửa.
Hắn liếm cắn mang
theo hơi thở cuồng nhiệt lại hung mãnh của thợ săn, cùng với đôi tay kéo ái
nhân trở về, không cho một cơ hội xoay chuyển. Giang Chiết Liễu dùng hết sức
gọi tên hắn, giọng nói khàn khàn gọi Tiểu Ma Vương, nhưng chỉ khiến lửa ma
trong mắt bừng cháy.
Giống như con ác thú
canh giữ bảo vật và liếm chiến lợi phẩm của mình.
Cảm giác bị chi phối
rất khó diễn tả. Giang Chiết Liễu rất ít khi đặc biệt hung dữ, nhưng đêm
qua y thật sự đã vô cùng hung dữ với đối phương, tay y nắm sừng ma nóng bỏng,
kéo xuống vài sợi tóc, nhưng đối phương lại không nhận ra điều đó.
Dường như Văn Nhân Dạ
không cảm thấy đau đớn.
Chỉ có lúc Giang Chiết
Liễu mềm giọng gọi hắn, mới có thể nhìn thấy một tia cảm xúc mê mang từ
trong mắt Tiểu Ma Vương, sau đó lại bị hắn hung hăng đè ngã xuống, tiến hành
một vòng chiến đấu mới.
Lấy mạng mất.
Chính mình làm hư thì
còn có thể làm sao bây giờ, làm quen đi.
Giang Chiết
Liễu cam chịu ôm cổ hắn, y đã không còn cảm thấy đau nữa, chỉ cảm thấy
không còn sức để nâng người - lúc trước bọn họ đã trải qua
mấy lần công phạt và trao đổi, thể lực của Tiểu Ma Vương thật sự là quá đáng
sợ.
Thậm chí y còn không
biết Văn Nhân Dạ khôi phục thần trí từ khi nào.
Trong điện đèn nến
cháy sáng, bên ngoài mưa, đối với Ma giới mà nói, ngày mưa là một loại thời
tiết tương đối hiếm thấy.
Giang Chiết Liễu ngủ
rất lâu, đầu còn đang đau, y hơi mở mắt ra, thông tin đầu tiên thu được là
tiếng mưa tí tách này.
Ánh nến chiếu sáng tầm
nhìn.
Y thấy Văn Nhân Dạ
vẻ mặt thấp thỏm ở bên cạnh nhìn chằm chằm.
Tiểu Ma Vương đã trở
lại bình thường rồi. Đôi mắt của hắn vẫn là màu tím đậm, hơi có chút nặng
nề, nhìn qua vẻ mặt có chút tự trách.
Ánh nến lúc sáng lúc
tối, tầm mắt Giang Chiết Liễu cũng không rõ lắm, đầu y còn đau, không muốn nói
chuyện, cho nên y dựa vào đối phương một chút, chôn ở trong ngực hắn.
Giang Chiết Liễu
không nói gì, Văn Nhân Dạ cũng không dám lên tiếng.
Mặc dù hắn mất khống
chế, nhưng cũng có thể nhớ rõ mình đã làm gì khi mất khống chế. Lúc này
trong lòng hắn rất chột dạ, hắn luôn có cảm giác Ma hậu muốn quăng mình đi.
Chuyện này thật sự
không giống người nữa.
Mặc dù hắn vốn không
muốn.
Văn Nhân Dạ cả người
cứng ngắc nhìn cây liễu nhỏ tới gần trong lòng mình.
Hắn không biết đây
là bình yên trước cơn bão, hay là đối phương thật sự bình tĩnh hòa nhã như
vậy. Hắn đã suy nghĩ nên quỳ lên cái gì để không quá đau, phong tục
ma giới chỉ cần đánh một trận, nhưng đối phương nào có sức lực dùng cách này để
trút ra.
Rõ ràng là y ngồi trên
người mình trước. Văn Nhân Dạ thoáng tủi thân nghĩ.
Lúc này Giang Chiết
Liễu còn rất mệt mỏi, y khóc rất lâu, khóe mắt vẫn còn đỏ hồng. Không nói
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.