《 Trưởng Thượng Tung Hoa- Calantha TYT》
Truyện được
Team Calantha dịch và được đăng tải duy nhất trên ứng dụng TYT.
Đèn trong phòng
thẩm vấn vừa nóng vừa sáng, nơi này đến đèn còn cố ý tra tấn người khác, chiếu
thẳng vào mắt người khác, chiếu đến khi đau đến không ngừng rơi lệ. So với tra
tấn về thể xác, đây chẳng khác gì tra tấn tinh thần.
Trần Tu Trạch
giơ tay lên giữ lấy cổ tay Phương Thanh Chỉ, nhẹ nhàng đưa đến bên cạnh anh:
"Lại đây, để lão đậu xem, bé cưng có bị bọn họ khi dễ hay không.”
Phương Thanh
Chỉ kinh hãi trước thái độ thản nhiên của anh: "Anh thật vô sỉ.”
Bên kia tấm
kính, người bên ngoài có thể thấy rõ ràng bên trong, Trần Tú Trạch không thích
bị người ta nhìn chuyện riêng tư quá nhiều, anh một tay che mặt và mắt Phương
Thanh Chi, một tay ôm lấy vai cô đi ra ngoài: "Chẳng phải Phương tiểu thư
chủ động nhận anh làm ba sao, sao bây giờ lại nói anh vô liêm sỉ vậy?"
"Chính là
vô sỉ." Phương Thanh Chỉ nói: "Năm nay anh bao nhiêu tuổi chứ, làm
sao có thể sinh ra em.”
"Ừm, đúng
vậy." Trần Tu Trạch nói: "Mặc dù không thể sinh ra Phương tiểu thư
nhưng có thể làm cho Phương tiểu thư sinh thêm một đứa.”
Trong lúc nói
chuyện thì đã đi đến cửa, trong đồn cảnh sát lúc nay như một mớ hỗn độn. Trần
Tu Trạch vốn đưa tay che mắt Phương Thanh Chỉ, nhưng vì cô tò mò nên nhất định
gỡ tay Trần Tu Trạch ra xem. Chỉ thấy bên trong phòng này, làm sao có thể còn
nói là cục cảnh sát chứ, rõ ràng là cục cảnh sát nhưng cảnh sát trong phòng đều bị khống chế,
người mặc áo sơ mi tây trang yên lặng không nói chỉ đứng canh giữ.
Phòng bên cạnh
hình như nghe thấy tiếng người lọt ra ngoài.
Phương Thanh
Chỉ hỏi: "Có tiếng gì vậy?”
Trần Tu Trạch
nói: "Công tử của cục trưởng đang thử thuốc.”
Phương Thanh
Chỉ rất bình thản: "À.”
Trần Tu Trạch
nhìn xung quanh, có cảnh sát quen thuộc tiến lên thương lượng, lọ ra vẻ mặt đau
đầu: "Trần Tu Trạch ơi Trần Tu Trạch.”
Nhìn vị cảnh
sát có vẻ đã lớn tuổi rồi, tóc gần như bạc trắng.
Trần Tu Trạch
rất khách sáo, cũng lễ phép xin lỗi vị cảnh sát đó, còn gọi vị đó là bác Chung,
trong lời nói có chút tôn kính. Vị cảnh sát đó than thở, cũng không nói gì khác
thường, chỉ dặn dò Trần Tu Trạch lo giải quyết xong rồi nhanh rời đi đi, không
nên cứ như vậy... Vì bạn gái mà đến phong tỏa toàn bộ đồn cảnh sát, nói ra cũng
kỳ cục... Vẫn nên nhanh chóng rời đi, tránh gây ra chuyện lớn hơn.
Trần Tu Trạch
nói được.
Anh một tay ôm
Phương Thanh Chỉ, tay kia cầm gậy, cười nói: "Hôm nay thật xin lỗi các
sếp, vì một ít việc nhà mà quấy rầy công việc của các sếp.”
Nói đến đây thì
có người mang một cái thùng đi vào, bên trong tất cả đều là bánh ngọt cùng hồng
trà, tất cả nhanh chong được phân phát, Trần Tu Trạch tiếp tục nói: "Tôi
có một số thứ biếu tặng các sếp để cảm tạ các vị đã tận tụy bảo vệ những công
dân bình thường như chúng tôi. Hãy coi đó là bữa ăn nhẹ buổi chiều, đã làm
phiền mọi người rồi."
Anh lại gọi
người, ra lệnh mở hết cửa, kéo rèm cửa sổ, cửa sổ thủy tinh cũng phải lau sạch
sẽ, tốt nhất là mau giúp bọn họ dọn dẹp chỗ lộn xộn này.
"Làm sao
có thể làm loạn đến như vậy chứ?" Trần Tu Trạch trách móc: "Nếu là
hiểu lầm thì dừng tại đây, đừng làm cho công việc của cảnh sát thêm gánh nặng
nữa.”
Phương Thanh
Chỉ cùng anh lên xe, cô nhìn qua cửa xe còn có cảnh sát đang đứng ở bên kia,
vẫn là chưa tỉnh táo lại. Sau khi xe khởi động, cô mới ngồi yên thì nói:
"Hôm nay em mới hiểu, cái gì gọi là hổ giả hồ uy*.”
*狐� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.