Trưởng Thượng Tung Hoa

Chương 71


9 tháng

trướctiếp

Trưởng Thượng Tung Hoa- Calantha TYT 

Truyện được Team Calantha dịch và được đăng tải duy nhất trên ứng dụng TYT.

Trần Tu Trạch không bao giờ nghĩ đến việc nối lại xương cho cái chân bị đập gãy của mình.

Trong gia đình đông con, mẹ bị bệnh, lúc đó có thể lo liệu để mỗi người đều ăn no, mặc sạch đã là quá đủ, hơn nữa cái chân bị gãy của hàng xóm, cha cũng như vậy mà nối xương lại, cũng chẳng có vấn đề gì.

Lúc đó anh lại đang trong thời kỳ phát triển, chiều cao tăng đột ngột, trên cánh tay và trên đùi xuất hiện những đường vân trắng nho nhỏ do rạn da. Sau khi chân của Trần Tu Trạch lành lại, cũng không cảm thấy có gì bất thường, từng ngày từng ngày, dấu hiệu khập khiễng bắt đầu trở nên rõ rệt.

Cha mẹ liên tiếp qua đời, khiến cho Trần Tu Trạch ngay cả thời gian buồn bã, bi thương cũng không có. Hôm quan tài của cha đặt trong nhà, nhà cũng bị dột nước, Trần Tu Trạch phải đặt một cái bát lên trên quan tài, hứng nước từ trên trời rơi xuống, lại giống như là đang hứng những giọt nước mắt không đành lòng của ông trời.

Em trai em gái đều ngủ rồi, một mình Trần Tu Trạch ngồi canh trước quan tài, canh đến khi nước trong bát trên quan tài đầy rồi, anh cầm lên, khập khiễng từng bước đến trước chậu tường vi mà cha trồng lúc còn sống, từ từ tưới hết nước trong bát cho cây, lại đem bát trở lại, dùng tay áo lau sạch nước trên quan tài, lần nữa đặt bát lên hứng.

Lúc đầu, muốn nuôi dạy tốt em trai em gái, sau này lại dần dần nảy sinh ra lòng riêng. Ai không ham muốn tiền tài quyền thế, ai không muốn có quyền lực lợi ích, ai không có dục vọng muốn bước lên cao?”

Trần Tu Trạch có nó.

Thân là anh cả, tính tình của anh tốt, nhưng là người duy nhất trong nhà có thể gánh vác trách nhiệm, Trần Tu Trạch cũng có một mặt lạnh lùng nhẫn tâm. Anh tự cắt đứt một ngón tay của Khải Quang, ngay cả khi không nỡ, cũng biết rằng, chỉ có liều thuốc tàn nhẫn này mới có thể cứu em trai. Giờ đây, cậu vẫn có thể tính toán, việc cắt đi ngón tay ấy không ảnh hưởng đến sự hoạt động của những bộ phận khác; nếu như Khải Quang cứ tiếp tục mê muội, tương lai thứ bị cắt bỏ sợ là càng nhiều.

Trần Tu Trạch ra tay được.

Những giọt máu ấm nóng của Khải Quang chảy xuống tay anh, Trần Tu Trạch đột nhiên nhớ đến, lúc nhỏ anh thức dậy làm ấm sữa bột cho Khải Quang. Em trai uống sữa bị sặc, anh dịu dàng vỗ vỗ, dùng khăn giấy lau đi, vết sữa bột dính trên ngón tay, cũng ấm nóng như vậy.

Trần Tu Trạch không muốn em trai, em gái đi vào con đường mà anh đi.

Cho nên anh đưa Khải Quang và Tuệ Ninh đi học kinh doanh, đưa Chí Trân đến nước Anh đào tạo chuyên sâu, đưa Vĩnh Thành đến trường học…

Cuộc đời còn lại, Trần Tu Trạch cũng muốn đi về phía trước. Mạnh Cửu Ca đối xử với anh không tệ, Trần Tu Trạch cũng có qua có lại, tận chức tận trách. Đương nhiên, phần chức trách này cũng không phải là lòng trung thành ngu ngốc, kẻ ngốc mới để mặc cho người ta xâu xé và để cho con cái của Mạnh Cửu Ca nuốt chửng.

Chăm sóc bà Tô, giữ lại con cái của Mạnh Cửu Ca, cũng chính là cái gọi là tận trung mà Trần Tu Trạch làm cho người cha nuôi của mình. Anh sẽ đảm bảo người vợ cuối cùng này của Mạnh Cửu Ca sống bình an đến khi tự chết đi, cũng đảm bảo đứa nhỏ đó khỏe mạnh lớn lên, không cần thiết khiến cho Mạnh Cửu Ca tuyệt tự tuyệt tôn.

Với điều kiện tiên quyết là Tô Lệ Tiếu không gây sự.

Bên ngoài rất nhiều lời đồn đại vớ vẩn, Trần Tu Trạch đều không bận tâm. Đặc biệt là những lời đồn chẳng ra gì, nói cái gì mà Trần Tu Trạch giết hại vợ con của Mạnh Cửu Ca… Chẳng sao cả, những tờ báo chẳng mấy ai để ý, đều sợ thế giới chưa đủ loạn, viết bài rất sinh động, ngoài mặt là một bộ dáng phẫn nộ bất bình, bênh vực kẻ yếu, thật chất tất cả đều là làm ăn kiếm tiền, chẳng qua cũng chỉ vì hấp dẫn người đọc và tăng doanh thu mà không từ thủ đoạn.

Công việc của Trần Tu Trạch rất bận rộn, lười để ý bọn họ, chỉ đợi sau này tính luôn một thể.

Ấy vậy mà, Tô Lệ Tiếu, cái thứ không có đầu óc đó tin rồi.

Phỏng đoán trên mấy tờ báo nhỏ ấy rất sôi nổi, nói cái gì mà Trần Tu Trạch cố ý không giết, chỉ giữ lại một mình Tô Lệ Tiếu, lại nói rằng tuổi tác Mạnh Cửu Ca đã cao, lại đau ốm triền miên, Tô Lệ Tiếu lại có thể sinh con… đoán chừng đứa nhỏ đó là con của Trần Tu Trạch.

Lời ngu xuẩn gì vậy.

Mạnh Cửu Ca ham mê sắc đẹp như mạng sống của mình, lấy đến mấy người vợ. Thời còn trẻ, Mạnh Cửu Ca cũng rất hoang đường, thà rằng mười ngày không ăn thịt, chứ không thể thiếu phụ nữ một ngày; rượu chè gái gú thành nghiện, cho dù sau này đã lớn tuổi, sức khỏe kém rồi cũng không thể không có phụ nữ. Tuổi tác của Tô Lệ Tiếu vẫn còn trẻ, là người vợ mà ông ta cưng chiều nhất. Ba năm cuối đời của Mạnh Cửu Ca, cơ bản ở trong phòng của Tô Lệ Tiếu cùng với vài hồng nhan tri kỷ nữa trằn trọc mà sống qua ngày.

Trần Tu Trạch không giết Tô Lệ Tiếu, cũng vì bà ta là vợ của Mạnh Cửu Ca, là mẹ đứa con duy nhất của Mạnh Cửu Ca.

Ai biết được Tô Lệ Tiếu xem nhiều báo rồi, liền tin đó là thật.

Bà ta còn tưởng rằng những người khác đều là do Trần Tu Trạch giết, sợ anh giết mình, cũng là muốn tìm một chỗ dựa vững chắc sau này. Dù sao cũng đã quen sống trong nhung lụa, rất khó để quay về những ngày tháng tầm thường trước kia.

Trần Tu Trạch muốn giữ thể diện đôi bên, sau khi phát hiện tâm tư của Tô Lệ Tiếu, chỉ sai người đưa cho bà ta một ít tài sản mà Mạnh Cửu Ca để lại, cũng nói rõ với bà ta, Mạnh Cửu Ca mãi mãi là cha nuôi của anh, cũng là sư phụ của anh.

Giờ phút này, anh chưa có ý định lập gia đình.

Hoặc là nói, chưa từng có ý định lập một gia đình mới, có em trai em gái, Trần Tu Trạch liền có gia đình, anh tự mình nuôi dạy mấy đứa nhóc trưởng thành, lại đắm chìm trong quyền lực, đối với những phương diện khác, không khỏi có chút tẻ nhạt.

Càng huống hồ, Trần Tu Trạch từng chăm sóc Mạnh Cửu Ca, biết được sinh mạng của Mạnh Cửu Ca sắp đi đến đoạn cuối, thân thể yếu đi bắt đầu thối rữa, phóng túng trầm mê nữ sắc chính là như vậy, không hay biết gì mà mang bệnh cả người. Thời kỳ cuối bệnh bắt đầu ăn lên não, cũng chẳng trách sau này Mạnh Cửu Ca dần bắt đầu ăn nói hàm hồ, khùng khùng điên điên.

Cũng giống như lúc rút cây đinh ra khỏi chiếc giày, Trần Tu Trạch chẳng hề nghĩ đến tương lai mình sẽ thành một người bước đi khập khiễng, lúc sai A Hiền đi chăm sóc đứa bé mồ côi đó, Trần Tu Trạch cũng không nghĩ đến, bản thân sẽ gặp phải loại chuyện nhất kiến chung tình- vừa gặp đã yêu này.

Làm sao diễn tả được cảm xúc hôm đó, khi anh nhìn thấy Phương Thanh Chỉ.

Trần Tu Trạch cả đêm trằn trọc không ngủ, nhắm mắt mở mắt đều là hình ảnh mái tóc óng ả dưới ánh nắng của cô, vừa đẹp đẽ lại lộng lẫy. Anh dựa nửa người trên giường, liên tục vài lần, mới cảm thấy nóng bức trong người dần biến mất.

Anh đi rửa sạch tay. Trần Chí Trân tiếp tục đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài, Trần Vĩnh Thành không ở nhà, bên ngoài chỉ có tiếng nói cười nhè nhẹ của Trần Khải Quang và Ôn Tuệ Ninh, cách một cánh cửa mà truyền vào, hai người đi ngang qua cửa phòng, không biết Trần Khải Quang nói cái gì, Ôn Tuệ Ninh cười mắng cậu một câu, đuổi theo đánh. Anh đuổi em đánh, hòa thuận vui vẻ.

Lúc đó, Trần Tu Trạch đột nhiên nghĩ, anh quả thật là cần một người vợ.

Tương lai, Khải Quang và Vĩnh Thành sẽ kết hôn, thành gia lập thất, Tuệ Ninh Và Chí Trân cũng sẽ tìm được người trong lòng. Nhà tổ cũng chỉ là nhà tổ, mọi người không thể nào tiếp tục sống cùng nhau. Mỗi người đều có cuộc sống của mình, mà Trần Tu Trạch cũng đã có người mà bản thân muốn ôm ấp.

Ai biết được Phương Thanh Chỉ đã có người trong lòng.

Trần Tu Trạch đương nhiên biết, với nhân phẩm của cha mẹ Lương Kỳ Tụng, tất nhiên sẽ không đồng ý để cho Phương Thanh Chỉ và Lương Kỳ Tụng ở bên nhau, nhưng Trần Tu Trạch không muốn cha mẹ Lương Kỳ Tụng, hết lần này đến lần khác châm chọc, trào phúng cô, càng không muốn sự việc phát triển theo hướng càng hỗn loạn.

Lương Kỳ Tụng lương thiện có thừa, dũng khí vừa đủ, tuổi trẻ bồng bột. Nếu anh ta thật sự muốn bỏ trốn cùng Phương Thanh Chỉ, hai người gạo nấu thành cơm ép buộc cha mẹ, chẳng phải là càng hỏng bét sao?”

Giả sử nếu thật sự mang thai, anh cũng chỉ có thể ra tay diệt trừ đứa nhỏ này, cũng cắt đứt toàn bộ mối liên hệ giữa hai người.

Nhưng như vậy ảnh hưởng quả lớn đến sức khỏe của Thanh Chỉ, Trần Tu Trạch không muốn.

Lúc đầu, mới vừa lừa được người đến bên cạnh mình, Trần Tu Trạch không phải là không hiểu sự kháng cự của cô. Anh biết rõ ràng bản thân đã ép buộc người khác, cho nên khi ở chung với nhau lúc nói chuyện anh đều rất kiên nhẫn.

Cách biệt tuổi tác, khoảng cách học vấn, khác biệt về sức khỏe.

Trần Tu Trạch nắm lấy chân cô, nghĩ đến thái độ lúc Phương Thanh Chỉ cùng với Lương Kỳ Tụng nắm tay chạy trốn. Thật lâu sau, vẫn kiên quyết dứt khoát mà chôn sâu vào, giống như muốn đẩy người đó ra khỏi đầu óc cô một cách tr

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp