Hai người bọn
họ ở lại không được bao lâu thì xin phép ra về.
Cậu của cô muốn
giữ bọn họ ở lại ăn cơm trưa. Nhưng Vân Khuynh đối với khuôn mặt không có chút
chào đón nào của Dương Hà và Lâm Hồng Huy thì không thể nào nuốt trôi được.
Trước khi rời
đi, Sở Diệu để lại cho ông ấy một cái thẻ ngân hàng. Cái này coi như là để trả
ơn cho Vân Khuynh thời gian trước.
Anh còn nói rất
lớn rằng số tiền này là để riêng cho một mình ông ấy dùng, không thể đưa tiền
cho người khác để giữ an toàn.
Sở Diệu còn nói
sau này nếu có cơ hội sẽ mời cậu đến nhà chơi, nhưng sẽ chỉ mời mỗi ông ấy mà
thôi.
Anh giả vờ như
không để ý đến những người khác khiến cho Dương Hà cảm thấy rất tức giận.
Với số tiền
giao cho ông ấy, sau này cậu của cô sẽ không cần phải sống mà để ý đến sắc mặt
của Dương Hà nữa.
Ông ấy và Dương
Hà đã kết hôn với nhau nhiều năm, lại còn có một đứa con trai lớn thế này, hoàn
toàn không có khả năng ly hôn. Vân Khuynh chỉ là con cháu trong nhà không có lý
do gì có thể thuyết phục người lớn ly hôn được.
“Ông xã, bên
trong thẻ có bao nhiêu tiền vậy?” Việc này trước đây Sở Diệu chưa từng thương
lượng với Vân Khuynh.
Vân Khuynh hoàn
toàn không biết anh sẽ làm như vậy.
“Một trăm vạn.
Anh muốn để lại nhiều hơn, nhưng đối với một người bình thường thì nhiều tiền
quá cũng không tốt. Hơn nữa cậu của em đã ở tuổi này rồi, một trăm vạn cũng đủ
để ông ấy hưởng lạc tuổi già.”
Sở Diệu vòng
tay qua ôm lấy eo của Vân Khuynh: “Nhưng anh cũng sợ ông ấy lấy số tiền này
tiêu cho Lâm Hồng Huy. Dù sao cậu ta cũng là đứa con trai duy nhất của ông ấy.”
Cậu của cô tính
tình hiền lành lại vô cùng thành thật, nếu nghĩ kỹ một chút, chắc chắn ông ấy
sẽ lấy số tiền này tiêu cho Lâm Hồng Huy và Dương Hà.
“Đó là bản chất
của con người. Những gì chúng ta làm là để báo đáp lại tình yêu mà ông ấy dành
cho em, không còn mục đích gì khác. Chúng ta nhận được thái độ và chúng ta đáng
được nhận, em có thể bỏ qua tất cả những điều này trong tương lai. Vợ của anh
không còn nợ nần với bất kỳ ai nữa.”
Sở Diệu nhẹ
nhàng đặt một nụ hôn lên trán Vân Khuynh, sau đó nói: “Có những người duyên
phận quá ngắn ngủi. Bây giờ ân tình đã báo đáp đủ rồi, sau này có thể coi như
không còn quan hệ gì nữa. Em cũng không cần phải quá lo lắng.”
Vân Khuynh được
bà ngoại nuôi nấng là chủ yếu, cậu của cô dưới sự chèn ép của Dương Hà có thể
dành cho cô được bao nhiêu tình yêu chứ? Một trăm vạn, đối với người bình
thường mà nói, đây không khác gì là một món quà của trời ban cho, như vậy là đã
đủ rồi.
Sở Diệu không
hề có cảm tình gì đối với gia đình này, nhưng anh không muốn Vân Khuynh phải
khóc khi mơ về bọn họ mỗi đêm.
“Ông xã, anh
đối xử với em thật tốt.” Vân Khuynh xoay người ôm chặt lấy anh, đem khuôn mặt
nhỏ nhắn giấu chặt trong lồng ngực của anh, hốc mắt cô khẽ đỏ lên.
“Ông xã đương
nhiên phải đối xử tốt với em rồi. Con người phải học cách hòa giải với nhau, về
sau nếu gặp lại bọn họ thì cũng chỉ coi như là những người xa lạ. Sau này em
không được rơi nước mắt vì những người khác nữa, em như thế anh cảm thấy rất
đau lòng.”
Sở Diệu hít một
hơi thật sau, xoa xoa gáy cô. Có trời mới biết được đêm hôm qua anh đã khó chịu
như thế nào khi nhìn thấy những giọt nước mắt đọng lại ở khóe mắt của cô.
Nếu như cả gia
đình ông ấy đều đối xử không tốt với Vân Khuynh, Sở Diệu có thể sử dụng những
biện pháp tàn nhẫn hơn. Nhưng trong nhà vẫn còn một người cậu rất yêu thương
cô, vì vậy nên Sở Diệu chỉ có thể sử dụng cách tốt h ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.