Đêm vắng.
Trăng treo cao ngoài cửa sổ, trong nhà
khô nóng.
Sở Diệu cởi trần ra khỏi phòng, rót cho
cô một cốc nước, tìm ống hút.
Nước ấm được đưa đến bên miệng Vân
Khuynh: “Bảo bối, uống chút nước đi.”
Vân Khuynh rất mệt mỏi, khẽ mở mắt ra,
có thể nhìn thấy khóe mắt cô đỏ hoe.
Khóc thật lâu khi anh đi vào.
Cắn ống hút, nhắm mắt uống nước.
Muốn chửi bậy, nhưng lại không có sức
lực, Vân Khuynh cũng không biết phải mệt mỏi như vậy, cô mệt đến căn bản không
muốn động, cho nên cô muốn ngủ được ba ngày ba đêm.
Nếu được cho cô lựa chọn khác, cô nhất
định sẽ không đồng ý với Sở Diệu!
Uống mấy ngụm nước xong, cô gục đầu
ngủ, không muốn nói gì.
Ngược lại, tinh thần Sở Diệu tốt hơn
rất nhiều, sắc mặt rạng rỡ.
E rằng hai mươi năm qua chưa từng vui
vẻ như vậy.
Hóa ra đây là cảm giác lên mây xuống
mưa với người phụ nữ mình yêu.
Hơn nữa anh có thể coi là người đàn ông
cuối cùng trong đám huynh đệ này nếm trải mùi vị của tình yêu, tuy trước đó anh
đã cười nhạo Hứa Trí nhưng Hứa Trí và Thẩm Diệu lại thuận buồm xuôi gió hơn rất
nhiều, Nghiêm Lưu cũng đã có bạn gái để nói chuyện yêu đương rồi.
Hiện tại đều đã bàn tới chuyện cưới
hỏi.
Sở Diệu đặt vòi sen xuống, quỳ ở trên
giường: "Vợ, mau dậy tắm rửa đi, nếu không sẽ khó chịu."
"Đừng đụng vào em" Vân Khuynh
nhắm mắt lại mà tát một cái, nếu không phải Sở Diệu trốn nhanh thì đã ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.