Thẩm Yến từ lâu đã
biết Tô Ngự thích Nguyễn Tri Vi, nhưng anh thực sự không ngờ rằng Tô Ngự với tư
cách là một ngôi sao, lại có thể thực sự công khai bày tỏ tình cảm của mình
trước mặt công chúng.
Không sao đâu, Thẩm
Yến nhanh chóng tự an ủi mình, Tô Ngự thích Nguyễn Tri Vi thì sao chứ, dù sao
thì cô ấy cũng không có thích anh ta mà.
Với trình độ này
không phải là đối thủ của anh, Thẩm Yến cũng không để vào mắt.
Nhưng khi anh nhấp
vào hot search tìm kiếm, thì vẻ thoải mái trên khuôn mặt của Thẩm Yến dần biến
mất.
Trên hot search,
hình ảnh mà các account marketing đăng lên đều là khuôn mặt của Nguyễn Tri đang
được phát trực tiếp trên màn hình lớn, người con gái với đôi mắt ngân ngấn
nước, hai má ửng hồng, lại mang theo một chút kinh ngạc, trong đôi ánh lên sự
hoang mang ngượng ngùng, như thể trái tim cô ấy thực sự rung động.
Không, cô ấy không
thể bị rung động với người khác như vậy.
Không quan trọng Tô
Ngự tỏ tình như thế nào, nhưng nếu Nguyễn Tri Vi đồng ý thì mọi chuyện sẽ không
thể cứu vãn được.
Tâm trạng của Thẩm
Yến không còn chắc chắn như trước, anh chỉ muốn bay về Trung Quốc thật nhanh
chóng để tìm Nguyễn Tri Vi, lần đầu tiên Thẩm Yến cảm thấy chiếc máy bay chết
tiệt này bay quá là lâu.
Anh ấy muốn nhanh
chóng trở về.
Anh liếc nhìn các
bình luận bên dưới hot search: [Tuy nói đây là buổi tỏ tình của Tô Ngự, nhưng
biểu hiện của Nguyễn Tri Vi cũng rất là thú vị đó nha! Từ tình bạn biến thành
tình yêu, tôi nghĩ điều đó có thể xảy ra được đó.]
[Tôi luôn nghĩ
Nguyễn Tri Vi xinh hơn Dương Ngải Văn, tôi không ủng hộ CP Tô Dương, nhưng CP
Tô Nguyễn thì tôi đồng ý hai tay nhé.]
[Tô Ngự đối với
Nguyễn Tri Vi chính là tình yêu thật lòng phải không vậy, hiện tại chính là lúc
CP Tô Dương đang cực kỳ nổi tiếng, vậy mà anh ta lại tự tay đi xé bỏ CP, cũng
từ bỏ cả fan CP, chính là vì anh ấy không muốn người mình thích phải ấm ức mà,
tôi sẽ trở thành fan của anh ấy, Tô Ngự mãi đỉnh!]
...
Dẹp mẹ đi.
Thẩm Yến hít một hơi
thật sâu, kiềm chế cảm xúc của mình, anh ấy không thích bị dư luận làm cho dao
động, cho nên cũng không cần thiết bị những bình luận đó làm ảnh hưởng tâm
trạng.
Chờ khi anh ấy trở
về nước, anh ấy sẽ ngay lập tức đến gặp Nguyễn Tri Vi.
“Máy bay sắp cất
cánh. Hành khách xin vui lòng bật chế độ máy bay…” Giọng nói lịch sự và chuẩn
mực của tiếp viên hàng không phát ra từ loa máy bay, Thẩm Yến đành phải tắt
máy.
Những tia nắng vàng
cuối cùng cũng tắt dần ở phía chân trời, mặt trời cũng đi ngủ rồi.
Thẩm Yến nhìn đường
màu xanh đậm ở nơi giao nhau giữa đất và trời, tự nói với mình——
Nhất định sẽ tới
kịp.
Sau khi Tô Ngự xuống
sân khấu, anh ấy trở lại chỗ ngồi của mình, nhỏ giọng hỏi Nguyễn Tri Vi: “Em có
sợ không?”
Nguyễn Tri Vi đầu
tiên gật đầu, sau đó lắc đầu.
Cô dừng lại một
chút, cảm thấy mình cần phải giải thích rõ với Tô Ngự: “À ừm, em chỉ coi anh là
bạn bè, ngoài ra cũng không có tình cảm nào khác…”
Nguyễn Tri Vi không
có thói quen giữ lốp dự phòng, cô ấy thường đem tất cả các mối quan hệ phân
biệt rất rõ ràng. Nhưng dù sao người này cũng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.