Vào hè, ông mặt trời từ từ bò lên đỉnh
đầu, ban phát những tia nắng ấm đến cho mọi người. Bầu trời hôm ấy thật trong
xanh, không khí vô cùng thoáng đãng.
Nhưng trong lòng Tô Thiên Tầm lại giống
như bị ai đó ngâm vào thau nước đá, từng đợt lạnh lẽo lan toả khắp người, khiến
cô phát run.
Nếu chỉ biết đến những con người gian
xảo như Khiêm Vĩnh Hoa, thích làm tiểu tam như Lưu Thục Diễm, hay có tính cách
khác người như Khương Hoà, Tô Thiên Tầm vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Nhưng sau khi ngồi nghe hết những lời
nói của ông ấy, cô mới hiểu lòng người có thể hiểm ác đến mức nào.
Lưu Thục Diễm không chỉ là một ả tiểu
tam đơn thuần, bà ta hết lần này đến lần khác muốn dồn Khương Hoà vào đường
cùng, khiến cho người phụ nữ chỉ mới hơn ba mươi tuổi ấy phải chọn cách từ giã
cõi đời.
Ban đầu, ông cụ Khương không biết đến
những điều này, ông ấy là một người khá thô lỗ và thẳng tính, cả đời chưa bao
giờ nghĩ đến việc làm hại bất kì ai, không ngờ con gái mình lại bị người ta ức
hiếp.
Sau khi con gái qua đời, ông ấy mới
phát hiện ra những dấu tích còn xót lại, nhưng tiếc thay ông không có bằng
chứng nên không thể làm gì được.
Năm đó, ông nhất quyết không cho Khiêm
Chuẩn trở về nhà họ Khiêm.
Ông lo lắng rằng Khiêm Chuẩn sẽ đi theo
vết xe không có lối về của mẹ anh.
Nhưng Khiêm Chuẩn lại khăng khăng muốn
quay về nơi ấy, huống hồ đó là di ngôn của Khương Hoà, ông ấy đành miễn cưỡng
đưa Khiêm Chuẩn về nhà họ Khiêm.
Lúc này, nội tâm ông cụ dấy lên một sự
đau đớn, ông nắm tay Tô Thiên Tầm, hai mắt giàn giụa: “Ông biết Lưu Thục Diễm
đang âm mưu suy toán điều gì.”
“Cô ta muốn tra tấn Khiêm Chuẩn, muốn
hành hạ cuộc sống của thằng bé như cô ta đã làm với Tiểu Hoà, sau đó bức chết
thằng bé.”
“Lúc ấy, toàn bộ tài sản của nhà họ
Khiêm sẽ thuộc về con trai cô ta.”
“Khiêm Chuẩn phải sống trong lo lắng,
mấy năm nay bọn chúng không ngừng tra tấn thằng bé, khiến cho cảm xúc của thằng
bé luôn ở trạng thái bất ổn.”
“Ông biết hết những điều này, chỉ trách
sức lực mình không đủ, đành trơ mắt nhìn.”
“Thật ra, ban đầu ông cũng không đồng ý
việc Khiêm Chuẩn tiếp quản công ty nhà họ Khiêm, dù sao gia tài của nhà họ
Khương này cũng không thua kém nhà họ Khiêm.”
“Nhưng trong di ngôn của Tiểu Hoà có
nói, nếu Khiêm Chuẩn không được nắm giữ công ty của Khiêm Gia, con bé có chết
cũng không yên lòng nhắm mắt.”
“Điều này giống như một lời nguyền,
Tiểu Chuẩn đã phải sống trong lời nguyền tội lỗi ấy rất nhiều năm.”
“Bây giờ ông vẫn còn sống, Lưu Thục
Diễm không dám làm gì, nhưng lỡ một ngày nào đó ông mất thì…”
“Này, Thiên Tầm, cháu có biết ông lo sợ
nhất điều gì không?”
Tô Thiên Tầm đang hồi tưởng lại những
đau thương mà Khiêm Chuẩn phải chịu, sau tiếng gọi của ông c ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).