Lật Chi mở cửa nhà ra.
Cố Cảnh Sâm đang đứng ở bên ngoài.
Anh nhìn thấy trên người cô còn mặc áo
khoác ngoài của anh, bàn chân trắng bóc cứ dẫm lên trên nền nhà lạnh giá như
vậy.
Vành mắt Lật Chi ửng hồng, cô nghiêng
mặt nhìn anh, sau đó vươn tay ôm lấy eo anh, giống như trốn vào lòng của anh
vậy.
Lúc thật sự cảm nhận được hết hơi ấm
trên người anh, mây mù trong lòng Lật Chi trong nháy mắt mới biến mất.
Cảm xúc của cô cũng không suy sụp như
vậy nữa.
Cố Cảnh Sâm ôm cô lên bước vào nhà.
Anh đặt cô ngồi trên chiếc tủ, lòng bàn
tay ấm áp của anh bao lấy đôi chân xinh xắn của cô, hơi lạnh.
Giọng điệu của Cố Cảnh Sâm có hơi trách
móc: “Sao lại không mang dép.”
Lật Chi chớp mắt, chột dạ không lên
tiếng.
Anh kéo lấy chiếc áo khoác ngoài mà vẫn
được cô mặc trên người như cũ, môi anh hiện lên một nụ cười, hỏi: “Thích sao?”
Lật Chi vẫn chưa hiểu anh nói đến cái
gì, Cố Cảnh Sâm vô cùng hào phóng nói: “Tặng em đó.”
Giờ cô mới có chút chậm chạp nhận ra,
anh đang nói đến chiếc áo khoác ngoài mà cô đang mặc trên người.
Cô cúi thấp đầu, giống như một em bé
giang hai tay khẽ lay lay tay áo, cô cười nhẹ.
Là của cô rồi.
Cố Cảnh Sâm cong ngón tay, anh gõ một
cái thật nhẹ trên trái cô, giọng nói chầm chậm trầm thấp: “Mang giày, đưa em đi
ăn trưa.”
Lúc này Lật Chi mới thoát khỏi sự vui
vẻ, cô đang muốn nhảy xuống khỏi tủ, Cố Cảnh Sâm bèn ôm lấy eo cô, � ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.