"Mọi người đều
gọi ta là Phỉ Nương, ngươi cũng gọi như vậy là được rồi." Nữ tử thu nhận
Kiều Sở nói như vậy. Kiều Sở gật gật đầu, trong lòng tạm thời thở phào nhẹ
nhõm. Nàng không nghĩ tới vận khí của mình lại tốt như vậy, bởi vì Diễm Nương
thân là tú bà thanh lâu không rõ tình huống của nàng, thế nhưng tạm thời cho
nàng đãi ngộ an toàn như vậy, để cho nàng có thể vượt qua một chút.
Bây giờ đã tạm thời
ổn định, nàng cũng đã thoát khỏi sự kiểm soát của Cẩm Y, nàng có thể từ từ tìm
cách liên lạc với Mộc Thanh Phong. Kỳ thật, nàng biết, cho dù Mộc Thanh Phong
tới cũng không thể dễ dàng cứu nàng đi. Nếu hắn có thể dễ dàng đưa nàng từ
thanh lâu ra ngoài, thì cũng không có cách nào giải được cổ trên người nàng.
Chỉ cần những con cổ trùng chết tiệt kia còn ở trong thân thể nàng, như vậy mặc
kệ nàng ở nơi nào, Cẩm Y đều có thể dễ dàng tra tấn nàng đến chết. Nhưng cho dù
như thế, nàng vẫn muốn tìm được Mộc Thanh Phong. Mặc kệ tình huống bây giờ, chỉ
cần nhìn thấy hắn, nàng có thể an tâm lại.
Thế nhưng, liên lạc
với Mộc Thanh Phong như thế nào đây? Kiều Sở cúi đầu đứng ở nơi đó, trong đầu
đều là các loại tiểu thuyết, phim ảnh vượt ngục.
"Đang suy nghĩ
cái gì thế?" Ngay lúc Kiều Sở đang suy nghĩ lung tung, thanh âm Phỉ Nương
bỗng nhiên cắt đứt suy nghĩ của nàng. Kiều Sở giật mình, ngẩng đầu nhìn nàng.
Vóc người Phỉ Nương rất cao, so với Kiều Sở cao hơn gần một cái đầu, ánh mắt
Kiều Sở dừng ở ngay vị trí khăn lụa quấn quanh cổ chống rét của nàng. Vóc dáng
cao lớn hiếm có của nữ tử của Phỉ Nương tự nhiên làm cho người ta có cảm giác
áp bách, thế nhưng, chỉ cần Phỉ Nương cười một tiếng, cảm giác áp bách ấy trong
nháy mắt được thay bằng sự quyến rũ, khiến người ta như được tắm trong gió ấm,
trong lòng có thoải mái nói không nên lời. Khó trách tướng mạo Phỉ Nương kém
thanh tú một chút, nhưng vẫn có rất nhiều nam nhân nguyện vì nàng mà chi tiền.
"Không có
gì." Nhìn nụ cười thân thiện của Phỉ Nương, Kiều Sở nhịn không được cũng
cười rộ lên, nói: “Chính là... Lần đầu tiên đến, có chút hoảng loạn.”
“Ngươi hoảng cái
gì?” Phỉ Nương cười rộ lên, kéo nàng vào phòng, tìm một cái ghế cho nàng ngồi,
bộ dáng như hai người là tỷ muội tốt: "Cẩm gia đối xử với ngươi không tệ
chứ? Sao có thể để ngươi thật sự xảy ra chuyện gì được?”
Kiều Sở rất trái ý
gật gật đầu, tận lực che giấu bối rối trong lòng. Nếu để các nàng biết được
rằng họ đang hiểu lầm, vậy thì một giây sau cuộc sống của nàng sẽ trở nên khổ
sở.
"Nhắc mới nhớ,
ngươi là bởi vì chuyện gì lại bị Cẩm gia đưa tới nơi này?" Phỉ Nương hỏi,
xưng hô đã làm quen, tiếp theo còn trách một câu: "Thật là nhẫn tâm.”
Nói dối càng nhiều
thì càng khó lừa dối tiếp, Kiều Sở mím môi, bày ra bộ dáng bởi vì khổ sở mà
không muốn nói, thấp giọng nói: "Tỷ tỷ... tỷ có thể vài ngày nữa lại tới
hỏi không?”
Phỉ Nương thấy nàng
như vậy, dừng một chút, sau đó hiểu rõ, cười nói: "Ôi chao, là ta không
suy nghĩ chu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.