Đình đài. Lầu các. Hồ
sen.
Mộc Tình miết mồ hôi
trong lòng bàn tay, thân thể vẫn có chút phát run. Hít sâu một hơi, sau đó run
rẩy thở ra ngoài, hắn cố gắng chống đỡ lá gan, đến gần hồ. Nam nhân ngồi bên hồ
làm cho người ta nhịn không được run rẩy, hắn đối với người nọ cực kỳ cung kính
quỳ xuống, hành lễ nói: "Thuộc hạ gặp qua đốc chủ.”
“Ừ." Nam nhân ngồi
bên hồ ngữ điệu nhàn nhạt đáp một tiếng. Hôm nay hắn vẫn vận một thân đỏ thắm,
tôn lên gương mặt tuấn mỹ như ngọc. Hắn "Ừ" một tiếng sau đó liền không
nói thêm lời nào, đôi mắt hoa đào chỉ tùy ý nhìn đàn cá trong hồ, như thể không
có Mộc Tình ở bên cạnh.
Điều này làm cho trán
Mộc Tình đổ mồ hôi lạnh. Dừng một chút, hắn cúi người xuống, tạ tội nói:
"Thuộc hạ làm việc tắc trách, xin đốc chủ trách phạt!"
“Ừ.” Nam tử mặc bộ y
phục màu hồng được xưng là đốc chủ lại nhẹ nhàng ừ một tiếng, sau đó lại không
có động tĩnh.
Yết hầu của Mộc Tình
lăn lên lăn xuống, chờ một lát, đợi một lát, trong lòng càng thêm khẩn trương,
liền cân nhắc xin chỉ thị: "Thuộc hạ biết tội, thuộc hạ liền đi hình đường
lĩnh phạt.”
Nam tử kia tựa lưng vào
ghế, nhắm mắt lại, từ chối cho ý kiến. Một lát sau, hắn mới mở mắt, ngữ điệu ôn
hòa nói: "Ngươi còn biết đường trở lại sao?”
Mồ hôi lạnh ở trán Mộc
Tình rốt cuộc cũng rơi xuống. Hắn vội vàng cúi người dập đầu một cái, nói:
"Thuộc hạ là muốn tận lực bù đắp! Chỉ là Mộc Thanh Phong kia rất khó chọc,
không nghĩ tới Kiều An lại ở đây... Thỉnh đốc chủ cho thuộc hạ một cơ hội,
thuộc hạ hôm nay liền lấy thủ cấp của Kiều Sở!"
Nam tử kia nghe vậy,
bỗng nhiên nhếch khóe miệng, sau đó càng nhếch càng lớn, cuối cùng nhịn không
được cười ra tiếng.
"Nghe kìa, nghe
kìa." Hắn cười quay đầu, ngữ điệu vui vẻ, thần sắc lại cực kỳ âm u:
"Người không biết còn tưởng rằng Mộc Tình thiếu hiệp của chúng ta muốn đi
giết là ai! Để ngươi đi giết Mộc Thanh Phong, ngươi tự biết không có bản lĩnh
này, không dám đi làm. Để ngươi đi giết một tiểu nha đầu không biết võ công,
ngươi sợ tay sợ chân, sợ Mộc Thanh Phong, còn sợ Côn Luân Huyền Phố, lăn qua
lăn lại mấy ngày cũng không báo được tin vui nào.”
Nam tử kia hơi híp mắt
lại, tiếp tục nói: "Sau đó còn muốn tới tìm ta đòi người. Ta đối tốt với
ngươi, liền cho ngươi mười mấy tên. Nhưng cứ như vậy, ngươi còn không giết chết
được một tiểu nha đầu, hiện tại còn muốn ta cho ngươi một cơ hội." Hắn
càng cười càng lớn tiếng: "Vậy nếu ta để ngươi đi lấy mạng nam nhân nào
biết chút võ công, chắc ngươi sẽ chờ tới tận kiếp sau nhỉ?”
“Sẽ không đâu, thuộc
hạ..." Mộc Tinh còn muốn nói cái gì, lại bị nam tử kia mở miệng cắt đứt, nói:
"Ngươi sẽ... Ta nói ngươi sẽ chờ tới kiếp sau, thì ngươi cứ chờ tới kiếp
sau đi.” Vẫn là ngữ điệu nhẹ nhàng mà nhu hòa, lại làm cho người ta nghe được
sởn tóc gáy.
Mộc Tinh nghe ra ý tứ
trong lời nói của nam tử, mồ hôi bỗng dưng rơi xuống. Thần sắc hắn hoảng sợ,
vội vàng mở miệng cầu xin tha thứ nói: "Đốc chủ! Xin đốc chủ cho thuộc hạ
một cơ hội, thuộc hạ chỉ cầu có thể vì đốc chủ kết cỏ ngậm vành*, làm thân trâu
ngựa! Xin đốc chủ ân điển!"
*Kết cỏ ngậm vành: đền ơn đáp nghĩa “Chậc chậc, nhìn xem,
ngươi gấp gáp thành bộ dáng gì rồi kìa." Nam tử khẽ cười nhìn hắn, nói:
"Phía dưới còn có hai lạng thịt, sao so với ta còn không giống nam nhân
hơn chứ?” Nói xong, hắn giơ chân lên, đá nhẹ Mộc Tình, lại nói: "Nhìn đã
thấy phiền. Kết cỏ ngậm vành thì không cần, ta thấy n ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).