Kiều Sở chưa bao giờ
chiếu cố chuyện gì tận tâm tận lực như vậy, cho dù trong tay cầm bảo vật giá
trị liên thành cũng chưa chắc được nàng săn sóc như lúc nàng lau vết thương cho
Mộc Thanh Phong. Mà Mộc Thanh Phong cũng vô cùng phối hợp, mặc kệ bị Kiều Sở
không có kinh nghiệm giày vò như thế nào, hắn đều tận lực thả lỏng cơ bắp không
lộn xộn, không gây thêm phiền toái gì cho Kiều Sở.
"Huynh thấy đau
thì nói với ta, đừng nhẫn nhịn." Kiều Sở lại ngược lại, không muốn nhìn
thấy hắn nén đau, nói: "Đau thì kêu ra thôi, nén nhịn thật sự không tốt.”
Mộc Thanh Phong thở hổn
hển, quay đầu cười với nàng: "Nói như nào cô mới tin là ta không đau
đây." Khẩu khí có chút giống tiểu hài tử đang làm nũng, lời nói ra lại là
cậy mạnh không giống làm nũng chút nào.
Trong khoảng thời gian
bôi thuốc, mồ hôi hắn túa ra ướt đẫm tấm chăn dưới thân, hắn nắm tay không
buông, miệng vết thương vừa bị đụng phải mũi chân liền run rẩy không ngừng, đau
như vậy mà hắn còn mạnh miệng nói không. Kiều Sở mím môi, thấy hắn khổ sở như
vậy, liền không đành lòng động thủ, nàng dừng lại, đưa tay nhẹ nhàng sờ đầu hắn
như vuốt ve mèo con, lại sờ lưng hắn an ủi một lát.
Mộc Thanh Phong rất
thích để cho nàng sờ đầu và lưng hắn, lúc được vuốt ve hắn nhắm mắt lại, ngoan
ngoãn nằm sấp ở đó, nhẹ nhàng hừ hừ hai tiếng, thoạt nhìn thật đúng là có chút
giống mèo con đang tận hưởng sủng ái. Sau khi Kiều Sở buông tay ra, hắn có vẻ
chưa thỏa mãn, thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Bây giờ, đúng th ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).