Dù sao cũng là tập đoàn lớn, có người
xông vào như vậy thực sự rất mất mặt, nếu như lời của tổng giám đốc còn không
làm được, những nhân viên bảo vệ này chắc chắn là bị đuổi việc rồi.
"Ra ngoài mau—"
Đội trưởng an ninh tiến vào đẩy mấy
người đó đi ra ngoài: "Nếu còn như vậy nữa, chúng tôi sẽ báo cảnh
sát!"
Đúng lúc này, Tô Ngôn nghe thấy điện
thoại trên bàn làm việc cá nhân vang lên, đưa mắt nhìn Đường Phi Nịnh: "Em
nghe đi."
Hai chân của Đường Phi Nịnh hiện tại đã
đã sớm mềm nhũn, toàn thân run rẩy, đi tới trước bàn cầm điện thoại lên, là lễ
tân gọi điện thoại: "Tô tổng, có một vị tiểu thư họ Ninh muốn gặp
ngài."
“Ninh Viễn?” Đường Phi Nịnh kinh ngạc
hỏi, cô không nghĩ tới cô ta sẽ đuổi theo cô.
Giọng nói trong điện thoại có chút khó
hiểu, tại sao lại là giọng nữ?
"Đúng vậy."
Đường Phi Nịnh nhìn Tô Ngôn, che micro
lại mà nói: "Là Ninh Viễn, vị hôn thê của anh họ."
Tô Ngôn gật đầu: "Nếu như người đã
theo đến đây, mà không cho anh một lý do hợp lý, sợ rằng sau này sẽ khó
sống."
Vài người đàn ông vạm vỡ đuổi theo cô
lúc nãy đã bị đuổi ra ngoài, căn phòng lập tức yên tĩnh, hai giám đốc điều
hành, đứng đầu là ông Lâm, hắng giọng, như thể căn phòng đầy bụi.
Đường Phi Ninh nhìn ba người họ, ngượng
ngùng cười cười.
Hai vị tổng giám đốc vội vàng gật đầu,
đứng dậy cùng Tô Ngôn chào hỏi: "Ừm, tôi phát hiện còn có chuyện cần phải
xử lý thế nên tôi đi ra ngoài trước đây."
Người khác: "Tôi cũng vậy."
Sau khi hai giám đốc điều hành cũng đi
ra ngoài, ánh mắt của ông Lâm liền rơi vào người cô, Đường Phi Nịnh càng cảm
thấy xấu hổ, cô vừa rồi nói cái gì vậy?
Mầm móng của Tô Ngôn, con của cô và Tô
Ngôn.
Tô Ngôn vẫn ôm đứa nhỏ đứng ở bên cạnh
cô, không hiểu sao lại nhìn cô, trên mặt lộ ra nụ cười ác ý.
Đường Phi Nịnh vốn muốn tìm khe hở trên
mặt đất để chui xuống. Cô nhỏ giọng nói với Tô Ngôn: “Vừa rồi tôi chưa có nói
gì chứ?”
Khóe môi Tô Ngôn cong lên, không giải
thích được liền cười nói: "Không, đương nhiên là em…Chưa có nói cái gì cả."
Đường Phi Nịnh vỗ ngực, cũng cảm thấy
bản thân mình chưa nói cái gì cả.
Nghe thấy giọng nói vui vẻ lộ ra bên
ngoài của ông lão: “Tiểu Ngôn, đây là tiểu thư nhà họ Đường phải không?”
"Nếu hai đứa đã có con rồi, ông
ngoại cũng không phải là người thiếu suy nghĩ như vậy, kết hôn sớm vẫn tốt
hơn."
Đường Phi Nịnh: "..."
Vội vàng giải thích: "Ông ơi, thật
sự không như ông nghĩ đâu."
Trên mặt ông lão vẫn là nụ cười:
"Làm sao vậy?"
Bây giờ Ninh Viễn đã được lễ tân dẫn
lên đến cửa luôn rồi, Đường Phi Nịnh chỉ có thể ngậm miệng, lát nữa cùng ông
lão giải thích sau vậy.
Tô Ngôn bế đứa nhỏ giao cho Đường Phi
Nịnh, đi ra ngoài cửa, nói với Ninh Viễn: "Cô Ninh, mời đi theo tôi."
Tô Ngôn và Ninh Viễn có quen biết nhau,
dù sao cô ta cũng là vị hôn thê của Đường Hoằng Tích, nhưng hai người họ cũng
chưa tiếp xúc với nhau nhiều lắm.
Đường Phi Nịnh thấy Tô Ngôn đưa người
đến phòng tiếp khách bên cạnh, do dự một chút, muốn đi theo nghe hai người nói
cái gì, nhưng cô không thể mang đứa bé theo, chẳng lẽ lại giao cho đứa bé cho
một ông lão ngồi xe lăn?
Ông Lâm so với cô còn tò mò hơn, ông
cũng muốn đi theo cô để nghe cháu trai nói chuyện gì, nhưng Đường Phi Nịnh ở
đây, ông cũng ngại nghe lén qua cách vách tường, chỉ có thể đưa mắt nhìn Đường
Phi Ninh.
"Cái kia..." Vẫn là ông Lâm
lên tiếng trước, Đường Phi Nịnh nhìn về phía ông : "Sao ạ?"
Ông Lâm: "Cháu không muốn
nghe sao?"
Đường Phi Ninh do dự vài giây:
"Nếu ông muốn nghe thì cháu sẽ đẩy ông qua."
Ông Lâm lập tức gật đầu: "Nhanh
lên."
"Tiểu Ngôn cả ngày giống như một
hũ nút, ông cũng không biết phải nói gì."
"Tô Ngôn như hũ nút sao ạ?"
Đường Phi Nịnh không thích nghe những lời này: "Làm sao có thể như hũ nút
được? Nói chuyện lảm nhảm cũng không ít mà ạ."
Ông Lâm nghi ngờ nhìn cô: "Ông già
như ông còn cần phải lừa cháu sao? Ở nhà một ngày cũng không nói được mấy câu,
thật sự là một cá ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.