Người đàn ông đang ngồi ở trên sô pha
xem điện thoại khẽ cong khoé miệng. Đường Phi Nịnh không đi, anh cảm thấy nơi
này giống như là nhà, nếu cô đi rồi thì ngay lập tức nơi này giống như nhà
xưởng lớn không có pháo hoa.
Đồ ăn rất nhanh đã chuẩn bị xong, Tô
Ngôn bị gọi tới ăn cơm, anh ngồi trước bàn ủ rũ thở dài một câu: “Thật không có
hứng ăn mà."
Đường Phi Nịnh cố ý gắp nhiều cho anh
một chút, dặn dò: "Vậy cũng phải ăn nhiều vào, quên lần trước bác sĩ dặn
dò anh như nào rồi à?"
Tô Ngôn à một tiếng, bắt đầu ũ rủ ăn
cơm, Đường Phi Nịnh cũng ăn một chút. Sau buổi thử giọng, lập tức sẽ phải chuẩn
bị cho vòng sơ tuyển, cô cần bảo trì thân hình để đứng trước người xem bằng
dáng người tuyệt đẹp, vì thế phải chú ý lượng ăn buổi tối.
Tô Ngôn ăn xong một chén, cầm chén đưa
cho Đường Phi Nịnh: “Cho tôi thêm ít nữa.”
Người này thật sự là giả vờ giống người
bệnh, Đường Phi Nịnh cảm thấy kì lạ, vừa còn bảo không ăn, bây giờ lại có sức
ăn lớn như vậy?
Cô bưng chén cơm đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.