Đường Phi Nịnh rất nhanh đã đến nhà Tần
Nhạc, tuy rằng Tần Nhạc cho cô mật mã, nhưng cô vẫn lễ phép gõ cửa.
Dù sao lần đầu tiên tới mà, vẫn là
không nên quá tự nhiên quen thuộc.
Rất nhanh cửa bị mở ra, một cô gái có
khí chất đặc biệt xuất chúng đứng ở trước mắt, trong lòng còn ôm một con mèo
quýt.
Cô gái không trang điểm, vẻ mặt lười
biếng, dáng người tinh tế, xinh đẹp thướt tha mềm mại, mèo mập trong lòng lười
biếng, giống như chưa tỉnh ngủ.
Đường Phi Nịnh cũng quên chào hỏi Tần
Nhạc, đưa tay ôm quýt béo: "Mèo này không nhận người lạ chứ?"
"Không nhận." Tần Nhạc đưa
mèo cho cô, quay tay đóng cửa lại, hỏi: "Sao em nhanh như vậy, chị còn
định bảo người đi đón em."
Đường Phi Nịnh thần bí nhìn ra bên
ngoài, dặn dò: "Chị ngàn vạn lần đừng nói với mẹ em, em ở tiểu khu này,
cách chị hai tòa nhà."
"Thật sao?" Tần Nhạc kinh
ngạc nói, cô bộ dạng xinh đẹp, lúc cười mặt mày cong thành hình trăng lưỡi
liềm, có sức hút đặc biệt, Đường Phi Nịnh cảm thấy cô nếu là đàn ông nhất định
sẽ thích cô gái như vậy.
Đường Phi Nịnh ngồi vào trên ghế sofa
tròn lớn, trong tay vuốt quýt béo, hỏi: "Chị, tại sao chị lại tới nơi này,
khi nào tới, sao em lại không biết?"
Tần Nhạc nằm nghiêng trên sô pha, cô ấy
mặc một chiếc váy ngủ tơ tằm, trong suốt, lộ ra đôi chân trắng thon dài mảnh
khảnh, vẻ mặt có chút ưu thương nói: "Nhận một bộ phim, sân nhà ở bên này,
cho nên chị tới đây."
Đường Phi Nịnh luôn cảm thấy cô ấy có
chuyện, nhất thời không nghĩ tới, hỏi: "Chị, có phải chị có tâm sự
không?"
Tần Nhạc cười khổ một cái mơ hồ nói:
"Chị có thể có chuyện gì, ngược lại là em, vẫn luôn không ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.