Tô Ngôn hôm nay hơn tám giờ mới tan
làm, không về nhà, mà đến chỗ ông ngoại.
Ông ngoại gần đây sức khỏe không tốt,
lẽ ra anh hẳn là cùng ông ngoại ở một chỗ, thuận tiện chăm sóc, nhưng ông ngoại
bất kể như thế nào cũng không đồng ý.
Kỳ thật anh biết có ý gì, cậu hiện tại
đã phát điên, không chừng một ngày nào đó cậu sẽ giết ông ngoại chứ nói gì đến
chính mình.
Hơn nữa cái chết của mẹ anh cũng không
thoát khỏi liên quan với cậu, đây chính là em gái ruột của ông ta, cháu của
mình có thể được coi là cái gì?
Tô Ngôn đã phái người đi điều tra sự cố
22 năm trước, thời gian lâu như vậy cho dù lúc ấy rất rõ ràng manh mối hiện tại
cũng không thể lưu lại, huống chi còn có thể sử dụng làm bằng chứng.
Nhưng bất kể như thế nào anh cũng phải
biết rõ chân tướng, cho bố mẹ đã chết một lời giải thích.
Ông ngoại đang ngồi trên xe lăn tưới
hoa, thấy anh trở về vui sướng không cần nói cũng hiểu, đặc biệt nhiệt tình
hỏi: "Tiểu Ngôn đã trở về, ăn cơm chưa?"
Ông quay đầu dặn dò dì nấu cơm:
"Đi làm cho Tiểu Ngôn chút đồ ăn hợp khẩu vị."
Tô Ngôn muốn ngăn cản ông ngoại, anh
không có khẩu vị gì, nhưng nhìn ông ngoại vui vẻ như vậy, anh cũng không tiện
nói.
Tô Ngôn đẩy ông ngoại đi dạo một vòng,
tinh thần ông ngoại rất tốt, tâm tình thoạt nhìn cũng không tệ, hỏi chút chuyện
công ty, nghe được câu trả lời của Tô Ngôn coi như hài lòng, lại nhắc tới hôn
sự của anh.
"Tiểu Ngôn, ông ngoại lớn tuổi
rồi, sức khỏe lại không tốt, muốn thu xếp hôn sự cho con, sau này ông ngoại đi
cũng an tâm."
Tô Ngôn không muốn đề cập đến hôn sự
muốn chuyển đề tài, nghe thấy ông ngoại còn nói: "Anh họ con tâm tư bất
chính, lại nhiễm thứ đó, người giống bị như tẩu hỏa nhập ma, sau này con tiếp
xúc với nó, tuyệt đối phải cẩn thận."
"Với lại, Đại Bân thân thủ không
tệ, về sau để cho cậu ấy đi theo con, một ngày 24 giờ ở bên bảo vệ, ông ngoại
đem chuyện quan trọng của công ty giao cho con, con cũng không thể để cho ông
ngoại thất vọng."
Nghĩ đến Đại Bân là vệ sĩ của ông ngoại
theo ông hơn 20 năm, làm sao anh dám muốn, hơn nữa ông ngoại so với anh còn
nguy hiểm hơn, từ chối nói: "Ông ngoại, vẫn là để cho cậu ấy đi theo ông
đi, con sẽ tự chăm sóc bản thân, hơn nữa ông..."
Ông ngoại xua tay, bởi vì nguyên nhân
sinh bệnh, ngón tay của ông cụ đặc biệt gầy, nhìn chỉ có một lớp da bọc lấy:
"Tiểu Ngôn, ông thế nào cũng là ông nội của nó, nó còn không dám đối với
ta thế nào, vẫn là con, haiz, muốn trách thì trách ông không hạ quyết tâm, nếu
không..."
"Bọn họ làm nhiều chuyện táng tận
lương tâm như vậy thế nào cũng phải chịu báo ứng."
Ông vỗ vỗ mu bàn tay của Tô Ngôn:
"Chỉ làm khổ con thôi."
Tô Ngôn hiểu tâm trạng của ông ngoại,
con trai và cháu trai của ông đều không đến nơi đến chốn, ông thì không thể làm
gì họ vì tình cảm gia đình, trái tim ông nhiều lần bị tàn phá, nhưng ông không sống
trong đau đớn mỗi ngày.
Tô Ngôn giật mình một hồi, lại nghe
thấy ông ngoại nói: "Ta ngược lại là cho con suy nghĩ một chút, khen ngợi
Lưu gia là đại gia đình, cùng chúng ta môn đăng hộ đối, quan trọng hơn là nhà
bọn họ chỉ có một đứa con gái, nếu như các con có thể thành, đến lúc đó không
cần người khác, cha vợ con cũng có thể bảo vệ con bình an..."
Sao nhanh như vậy, đã có cha vợ rồi?
Ông ngoại: "Con gái nhà bọn họ ta
cũng hỏi thăm, lớn lên rất xinh đẹp, cũng thông minh, chủ yếu là dạy kèm tốt,
cũng khô ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.