Đợi đến hết phiên phòng livestream,
việc đầu tiên Đường Phi Nịnh làm gửi tiền lại cho Tô Ngôn, Tô Ngôn thấy tin
nhắn chuyển khoản thì lộ ra một nụ cười khổ, nha đầu nhỏ này đúng là tính toán
rõ ràng với anh.
Nhưng cứ như vậy mà cho bên phòng phát
sóng trực tiếp hết một nửa, trong lòng anh vẫn hơi lấn cấn.
Cho người phụ nữ của mình đương nhiên
là không sao, nhưng bị người khác ăn bớt đi một phần thì còn ra cái gì.
Tô Ngôn thấy anh nên nhanh chóng tỏ
tình thôi, phải cưới Đường Phi Nịnh về nhà mới hợp lý.
Tối hôm đó, Tô Ngôn xử lý xong chuyện
trong công ty, anh về nhà rất sớm, trên đường về nhà còn mua một bó hoa hồng,
vì để lấy lòng cô gái.
Từ lớn đến nhỏ anh đều sống một mình,
cũng chưa từng có bạn gái, trừ ông ngoại ra thì cũng không có người thân nào
khác, nếu như Đường Phi Nịnh chấp nhận anh, vậy thì cô chính là người thân nhất
của mình rồi.
Vừa nghĩ đến sau này có một người phụ
nữ đồng ý đồng cam cộng khổ với mình, cho dù vui vẻ hay đau khổ, hai người đều
có thể cùng nhau vượt qua, trong lòng cảm thấy từ trước đến nay mình chưa từng
mãn nguyện như vậy.
Hy vọng bố mẹ trên trời phù hộ cho anh,
để anh được như ý nguyện.
Từ khi Đường Phi Nịnh không livestream,
cũng không nhìn thấy Hoàng đế của tôi nữa, thật đúng là một người thần bí, chỉ
xuất hiện những lúc cô cần, xong chuyện thì biến mất không còn tăm tít, người
này đúng là quá tuyệt.
Hay là, cô gửi một tin nhắn riêng cho
anh ta thử hỏi xem?
Nếu như có thể kết bạn wechat với nhau,
như vậy ít nhất bình thường vẫn có thể liên lạc được.
Gầy đây Đường Phi Nịnh vô cùng chán
chường, cô tìm được một trò chơi nhỏ, chơi vui đến quên cả trời đất, nghe thấy
cửa vang lên, cô ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, biết là Tô Ngôn về rồi, quả nhiên
cửa mở ra thì thấy Tô Ngôn cao ráo chân dài đi vào. Người đàn ông mặc một cái
áo khoác dài màu xám, anh đeo một cặp kính râm màu đen.
Một tay anh tháo kính râm xuống, một
tay còn lại vẫn luôn bỏ ở sau lưng, anh đi thẳng đến trước mặt cô.
Bước chân người đàn ông trầm ổn, quai
hàm thon gọn, vẻ mặt trang nghiêm, giống như đang làm một chuyện gì đó vô cùng
quan trọng vậy.
Đường Phi Nịnh thấy mắt nhìn của anh
càng ngày càng tốt, thực sự còn có một vài phần phong thái của một tổng giám
đốc bá đạo.
Nhìn thấy anh với khí thế áp người bước
đến trước mặt mình, cô vô thức lùi về phía sau, cô mang theo vẻ mặt cảnh cáo rồi nói: “Anh làm gì vậy?”
Anh đưa cánh tay từ phía sau lưng ra,
một bó hoa hồng đẹp đẽ tinh tế xuất hiện trước mặt cô, Đường Phi Nịnh khẽ ngẩn
người trong chốc lát, trên mặt cô ngập tràn sự bất ngờ và vui vẻ rồi nhận lấy:
“Đây là tặng tôi sao?”
Tô Ngôn nhướn mày: “Cô nói xem?”
Đường Phi Nịnh dùng ánh mắt ngập tràn
hoài nghi nhìn anh: “Sao tự nhiên lại ân cần vậy, không phải có yêu cầu gì đấy
chứ?”
Tô Ngôn hắng giọng, lần đầu tiên làm
chuyện này, mặt có hơi đỏ, anh tìm một cái cớ cho mình: “Đây là cảm ơn chuyện
mấy ngày trước cô đã chăm sóc tôi.”
“Ồ.” Trong lòng Đường Phi Nịnh khẽ
buông lỏng, nếu như đây là hoa hồng để tỏ tình thì cô cũng không có cách nào để
đáp lại cả, nhưng cô vẫn nhắc nhở nói: “Chăm sóc là chăm sóc, đây là việc bạn
cùng nhà nên làm thôi, anh tặng hoa cảm ơn tôi cũng được, nhưng cũng không được
tặng hoa hồng chứ, thế này rất dễ khiến người khác hiểu nhầm.”
“Không phải là hiểu nhầm.” Tô Ngôn hít
vào một hơi, với dáng vẻ không đếm xỉa đến cái gì nữa, anh nhìn vào mắt Đường
Phi Nịnh rồi nói: “V� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.