Môi Tô Ngôn nhếch lên, mặt nghiêm túc
nói: “Đúng vậy, cô nghĩ xem, dì ấy lớn tuổi như vậy rồi, uống thứ đó sao mà trở
nên không ngốc được?”
“Đoạn sau của video đâu?” Đường Phi
Nịnh nóng lòng đến nỗi tay cô đầy mồ hôi, thuốc kia không phải đút cho Triệu
Tiểu Bảo uống chứ?
Một đứa trẻ đáng yêu như thế, sau này
trở nên ngốc nghếch thì phải làm sao?
Tô Ngôn lắc đầu: “Chỉ có phòng ngủ của
tôi và phòng khách có camera giám sát, còn mấy chỗ khác thì không có.”
Đường Phi Nịnh: “...”
Bộ dáng cô lo lắng đến sắp khóc, oán
giận nói: “Sao anh không lắp mỗi phòng một camera giám sát.”
Tô Ngôn: “Tôi không nghĩ mấy phòng khác
sẽ có người ở, còn là dì bảo mẫu, tôi cũng không muốn nhìn.”
Đường Phi Nịnh đỏ mắt nhìn anh: “Vậy
bây giờ phải làm sao?”
“Tôi cứ thấy kỳ lạ, sao đêm qua cô bé
yên tĩnh như vậy, khóc cũng không khóc, hỏi dì ấy, còn nói nó rất ngoan, không
được, tôi phải đi tố cáo dì ấy.”
Tô Ngôn vội vàng giữ cô lại: “Tố cáo
cái gì, cô có bằng chứng không?”
“Đừng để đến lúc đó người ta tố cáo
ngược lại cô, còn muốn chúng ta phải bồi thường.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.