Đường Phi Nịnh nghĩ cả
một ngày trời cũng không nghĩ ra được biện pháp nào hợp lý, mắt thấy đã gần ba
giờ, đây là thời gian cô phát sóng trực tiếp, cô còn chưa kịp trang điểm.
Đứa bé vừa uống sữa xong,
nó mở một đôi mắt to và đen láy nhìn xung quanh.
Đường Phi Nịnh sờ sờ
khuôn mặt trắng nõn và mềm mại của đứa bé: "Nhóc con, cũng không biết tìm
mẹ, chỉ biết ăn thôi."
Đứa bé này rất trắng và
mập mạp, đặc biệt làm người ta thích. Tuy đây là lần đầu tiên Đường Phi Nịnh
chăm trẻ con nhưng cô cũng không thấy phiền lắm, chỉ là có hơi bó tay.
Cũng may đứa bé này ăn
xong rồi, không bao lâu sau thì buồn ngủ, từ lúc ngáp đến lúc ngủ không đến một
phút đồng hồ. Đường Phi Nịnh lúc nãy còn buồn thì bây giờ đã nở nụ cười, cô
nhanh chóng mang đứa bé vào phòng của Tô Ngôn.
Vì sợ đứa bé tỉnh dậy sẽ
rơi xuống đất, cô lấy gối và tạo thành một vòng trong xung quanh, đúng là làm
như thế này nhìn an toàn hơn hẳn.
Đường Phi Nịnh nhanh
chóng chạy xuống dưới lầu thay quần áo và trang điểm, sau đó mở máy tính lên.
Cô muốn đóng cửa lại
nhưng sợ khi đứa bé tỉnh lại thì không nghe thấy, cho nên cô không đóng cửa, cô
vừa ầm ĩ vang trời ở dưới này lại vừa lo lắng sợ ảnh hướng đến trên lầu.
Loay hoay một hồi, cuối
cùng cô quyết định mở cửa phòng ngủ ra, tiện để lúc nào cô cũng có thể quan sát
động tĩnh ở trên lầu.
Máy tính nhanh chóng được
bật lên, âm thanh micro và những thứ khác, cô đi vào phòng phát sóng trực tiếp,
những người hâm mộ đã chờ cô từ sớm, khi nhìn thấy cô thì màn hình hiện lên vô
số quà tặng, tất cả đều chào đón cô.
Hươu con luôn lạc lối:
[Phi tử đến rồi, mọi người đã đợi thật lâu.]
Chú hái nấm: [Hôm nay phi
tử trang điểm nhẹ nhàng quá, tuy nhiên anh rất thích.]
Ve sầu đuổi theo bọ ngựa
bắt chim vàng anh: [+1 thích.]
Phi tử là của ta: [+2
thích.]
Cả ngày lo lắng cho nhóc
con kia, làm sao mà cô có thời gian để trang điểm cẩn thận như mỗi ngày được.
Cũng may tất cả mọi người
đều không ghét bỏ, còn bảo là thích nữa.
Tiếp theo, cô trò chuyện
với mọi người một lúc, thường khi phát sóng được 20 phút, Hoàng đế của tôi đúng
giờ online, tặng cho cô một màn pháo hoa đầy cả màn hình.
Cô bắt đầu hát một lúc,
sau đó lại trò chuyện thêm một hồi, cho đến khi còn 20 phút trước khi kết thúc,
Hoàng đế của tôi sẽ nói một câu tôi đi đây.
Hôm nay, khi cô phát sóng
chưa đầy 20 phút, Hươu con luôn lạc lối bỗng nhiên giàu có gửi cho cô một cái
đếm ngược: [Ba phút nữa.]
Đường Phi Nịnh cúi đầu
nhìn thoáng qua, đúng là còn thiếu ba phút nữa sẽ đến phút thứ hai mươi, đã đến
lúc Hoàng đế của tôi sẽ đến.
"Chú hái nấm hỏi tôi
bình thường sẽ làm cái gì sao?"
Đường Phi Nịnh nhìn câu
hỏi ở góc dưới bên trái và nói: "Chính là đi phòng tập thể thao để rèn
luyện cơ thể, học nấu ăn, thỉnh thoảng sẽ đi dạo phố. Ve sầu đuổi theo bọ ngựa
bắt chim vàng anh hỏi tôi có bạn trai chưa hả? Anh đoán xem!"
Đường Phi Nịnh chọc chọc
lúm đồng tiền của mình, nói: "Tôi đáng yêu như ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).